Chương 10
Chương 10
Trong chốc lát. Triều đình và dân gian đều chấn động. Tiêu Huyền không có hoàng tử. Lần ngã bệnh này của ngài khiến ngôi vị Trữ quân bị bỏ trống. Triều đình lập tức rơi vào cơn hoảng loạn và biến động vô cùng lớn. Đúng vào lúc ấy. Hoàng hậu của Đại Chu. Ôm theo một đạo thánh chỉ đã được soạn sẵn từ rất lâu. Xuất hiện trên điện Thái Cực. Đó là một đạo chiếu thư truyền ngôi. Tiêu Huyền biết rõ bản thân không còn nhiều thời gian. Để tránh cho giang sơn rơi vào cảnh hỗn loạn. Ngài quyết định thiện nhượng ngôi vị cho An Vương, người trong hoàng thất vốn từ lâu đã nổi tiếng hiền đức. Sẽ lấy thân phận Thái hậu. Phò tá tân quân. Bá quan văn võ lập tức xôn xao. Có lão thần đứng ra chất vấn tính chân thực của đạo chiếu thư. Ta không nói một lời. Phụ thân ta. Tướng quốc Thẩm Tòng. Dẫn đầu bá quan văn võ. Là người đầu tiên quỳ xuống.
“Thần tham kiến Thái hậu nương nương, tham kiến tân quân! Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Có Tướng phủ dẫn đầu. Hơn phân nửa số văn thần trong triều cũng lần lượt quỳ xuống theo. Những võ tướng và tông thất còn lại đưa mắt nhìn nhau. Dưới những thanh đao kiếm lạnh lẽo của Ngự Lâm quân. Bọn họ cũng lựa chọn thần phục. Đại cục đã định. Ta đứng trên bậc đan bệ cao cao. Lặng lẽ nhìn bá quan văn võ đang quỳ kín phía dưới. Khoảnh khắc này. Cuối cùng ta cũng đã đứng trên đỉnh cao nhất của quyền lực. Không phải với thân phận là thê tử của ai. Cũng không phải là vật phụ thuộc của bất kỳ ai. Mà là với thân phận của chính ta. Ta nhớ lại rất nhiều năm về trước. Buổi trưa hôm ấy. Sau khi bị Cố Yến Thanh từ hôn. Ta bình thản đón lấy đạo thánh chỉ sắc phong Hoàng hậu. Tiếng pháo nổ ngoài phủ. Dường như đến giờ vẫn còn vang vọng bên tai. Ngay từ khi ấy. Ta đã biết. Cuộc đời của mình. Tuyệt đối sẽ không dừng lại trong một góc hậu viện nho nhỏ của Vũ An Hầu phủ. Ta đưa mắt nhìn ra ngoài điện. Tuyết đã ngừng rơi. Mặt trời cũng đã ló dạng. Ánh nắng vàng rực. Trải khắp những mái ngói lưu ly. Cũng trải dài trên con đường phía trước của ta. Rực rỡ ánh vàng. (HOÀN TRUYỆN)