Chương 7
Chương 7
Chưa đi được bao xa, mặt trong đùi ta đã bị cọ đến rách da, đau rát đến không chịu nổi, buộc phải dừng lại nghỉ ngơi rồi mới tiếp tục lên đường. Càng đi về sau, đường càng gập ghềnh, hoang vu không bóng người, nước mang theo cũng đã uống cạn. Cả đời này, ta chưa từng chịu khổ như thế. Cuối cùng, ta không kìm được mà òa khóc nức nở. Không biết đã vội vã lên đường bao nhiêu ngày, cuối cùng ta cũng đến được một trấn nhỏ. Việc đầu tiên ta làm là tìm một khách điếm nghỉ chân. Trên người bốc mùi chua hôi, tóc tai rối bù, trông chẳng khác nào một kẻ điên dại. Ta mua liền mấy bộ y phục cho ra dáng. Rồi lại ngồi lên xe ngựa, tiếp tục hành trình. Ta cứ ngỡ từ đây có thể thuận lợi một đường đến Sở quốc. Nào ngờ, vừa rời khỏi trấn chưa bao lâu — Chúng ta đã gặp phải cường đạo. Bọn chúng thân hình vạm vỡ, trông chẳng khác nào dã nhân. Lạnh lùng tàn nhẫn, chỉ trong chớp mắt đã giết sạch toàn bộ thị vệ. Nhìn từng người một ngã xuống ngay trước mắt mình, ta hoảng loạn đến mức không thốt nổi một lời, cũng chẳng nhúc nhích nổi bước chân. Đến khi đám cường đạo vây kín quanh ta, ta mới không kìm được mà thét lên thảm thiết. Những bàn tay thô ráp lần lượt lướt qua thân thể ta. Cả người ta cứng đờ, không thể động đậy, tựa như bị đóng chặt tại chỗ. Y phục mới mua bị xé nát, thân thể bị xé rách, cơn đau thấu xương hòa cùng nỗi tuyệt vọng vô tận lan tràn trong lòng. Không… không thể như thế này được. Câu chuyện không nên phát triển theo cách này. Ta còn phải đến Sở quốc, phải được vạn dân kính ngưỡng, trở thành Hoàng hậu được đế vương độc sủng, yếu thủy tam thiên chỉ lấy một gáo. Cuối cùng, ta bị ném đi như một thứ rác rưởi tàn tạ, tùy tiện quẳng giữa núi hoang rừng vắng. Trên người, không còn một chỗ nào là nguyên vẹn. Nhưng ta biết, ta nhất định phải sống tiếp. Ta còn phải đến Sở quốc, còn phải trở thành Hoàng hậu. Ta khẽ cười. Những ngày tốt đẹp của ta vẫn còn ở phía trước. Ta chậm rãi bò đi, nhặt nhạnh những mảnh vải rách nát để che lại thân thể trần trụi. Trời tối rồi lại sáng. Khi đói, ta cúi xuống bóc vỏ cây nhai tạm cho qua bữa. Gặp rắn rết, chuột bọ, nhìn thấy những nấm mồ trong núi sâu, ta cũng chẳng còn biết sợ là gì. Trước mặt sinh tử, những thứ ấy có đáng là gì? Trong đầu ta chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: Ta phải sống. Giang Nam kiếp trước còn có thể sống sót và trở thành Hoàng hậu Sở quốc, cớ gì ta lại không thể? Hơn nữa, ta còn phải chứng minh rằng ta sẽ làm tốt hơn nàng. Không biết đã đi rách bao nhiêu đôi giày, gan bàn chân rách rồi lại nứt, cuối cùng ta cũng đặt chân đến Sở quốc. May mắn thay, dung mạo của ta vẫn còn có thể nhìn được. Cuối cùng, ta bước chân vào thanh lâu, tiếp cận những kẻ quyền quý, từng bước dò hỏi và thu thập tin tức về đương kim hoàng đế Sở quốc. Chờ đợi rất lâu, rất lâu… Cuối cùng, ta cũng đợi được Đại hoàng tử. Thế nhưng lúc này, đã chẳng còn ai tin ta là công chúa hòa thân của Đại Chu nữa. Về sau, ta dựa vào những bí mật mình biết từ kiếp trước, lấy cả tính mạng ra đảm bảo, từng chút một tiết lộ cho Đại hoàng tử. Nhị hoàng tử phát hiện sự tồn tại của ta, liền phái người đến ám sát. May mắn là ta vẫn còn sống sót. Huống chi, ta tin rằng vận mệnh đứng về phía mình. Ta sẽ không dễ dàng chết như vậy. Đại hoàng tử thành công lật đổ Nhị hoàng tử, đoạt lấy ngôi vị hoàng đế. Ta rốt cuộc cũng toại nguyện, lấy thân phận hòa thân công chúa mà ngồi lên ngôi Hoàng hậu. Nhưng rồi, ta lại phát hiện ra bí mật của Đại hoàng tử. Ban ngày, mọi thứ đều hoàn toàn bình thường. Thế nhưng cứ đến đêm xuống, hắn lại tính tình đại biến, lộ ra nanh dài dữ tợn, đồng tử đỏ sẫm, cúi xuống hút máu người. Dòng máu đỏ tươi từ cổ cung nữ chảy ra ròng ròng. Rốt cuộc là người hay quỷ? Tim ta tê dại, sống lưng lạnh buốt. Thảo nào khi ấy nàng lại nhìn ta bằng ánh mắt như vậy. Hóa ra nàng đã sớm biết tất cả, vậy mà một lời cũng không nói.