Chương 6
Chương 6
Khi Chu Hạo gửi phần mô tả cốt lõi… Máu trong người tôi như đông lại. Đó chính là một ý tưởng tôi từng trao đổi với Cố Vĩ suốt một đêm dài. Một concept về cộng đồng AI tương lai — táo bạo, nhưng chưa hoàn thiện. Khi đó, tôi đã nói rất rõ: Ở điều kiện kỹ thuật hiện tại, nó có những điểm chết không thể khắc phục. Nếu ép làm… hệ thống chắc chắn sẽ sập từ gốc. Cố Vĩ khi ấy còn cười, bảo tôi quá thận trọng. Anh ta thật sự lấy bản ý tưởng còn dang dở đó, biến nó thành “cứu cánh”. Và tham lam. Tôi nhìn khung chat, ngón tay gõ nhanh.
“Chu Hạo, cậu có tin tôi không?”
“Chị, em tin chứ. Trong công ty ai mà không biết chị mới là người làm thật.”
“Vậy giúp tôi một việc. Lấy cho tôi toàn bộ biên bản họp nội bộ, tài liệu kỹ thuật liên quan đến dự án đó.”
Cơ hội của tôi đến rồi. Một cơ hội… đủ để khiến anh ta không còn đường lui.
“Công nghệ Sáng Vĩ” hành động rất nhanh.
Chưa đầy nửa tháng, họ đã rầm rộ công bố sẽ tổ chức một buổi họp báo chiến lược, ra mắt hệ thống AI nhà thông minh thế hệ mới — “Khải Minh”. Vẫn là cái tên đó. Có lẽ Cố Vĩ tin rằng… Ngã ở đâu thì phải đứng dậy ở đó. Sự kiện được tổ chức tại trung tâm hội nghị lớn nhất thành phố. Hơn trăm đơn vị truyền thông, cùng hàng loạt nhân vật lớn trong ngành và nhà đầu tư đều được mời. Quy mô hoành tráng chưa từng có. Rõ ràng, anh ta đã dồn toàn bộ ván cược vào lần này. Ngày diễn ra sự kiện, tôi không nói với ai. Một mình đến đó. Bộ đồ đen đơn giản, cặp kính không gọng — thứ tôi hiếm khi đeo. Tôi lặng lẽ ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Không ai chú ý. Ánh đèn rực rỡ. Nhạc nền dâng cao. Cố Vĩ bước lên sân khấu. Vest cao cấp, phong thái tự tin. Anh ta vẫn vậy. Vẫn đẹp đẽ. Vẫn giỏi… đóng vai một người thành công. Dưới ánh đèn sân khấu, anh ta thao thao bất tuyệt. Vẽ ra viễn cảnh “Khải Minh” sẽ thay đổi cuộc sống con người thế nào, sẽ kết nối vạn vật ra sao, sẽ dựng nên một thế giới thông minh hoàn toàn mới. Những ý tưởng đó. Những câu chữ đó. Quen thuộc đến mức… khiến tôi lạnh sống lưng. Bởi từng câu từng chữ, đều là những gì tôi từng nói với anh ta. Trong những đêm dài, khi tôi tựa vào sofa, mắt sáng lên, hào hứng kể cho anh ta nghe về tương lai. Thậm chí, những ví dụ tôi từng dùng… Anh ta cũng bê nguyên không sót một chữ. Dưới khán đài, tiếng vỗ tay vang dội. Ánh đèn flash chớp liên hồi, như một bầu trời sao rực rỡ. Các nhà đầu tư gật đầu, nụ cười hài lòng hiện rõ trên mặt. Khóe môi Cố Vĩ khẽ nhếch lên. Một nụ cười của kẻ nắm chắc phần thắng. Anh ta quét mắt xuống khán phòng, giống như một vị vua đang nhìn lãnh địa của mình. Chỉ lặng lẽ ngồi đó. Trong lòng… lạnh như băng. Màn kịch hay… Mới chỉ bắt đầu.
“Tiếp theo, xin mời mọi người cùng chứng kiến… ‘Khải Minh’ sẽ thắp sáng tương lai của chúng ta như thế nào!”
Giọng Cố Vĩ dâng cao. Anh ta nhấn nút bắt đầu trình diễn. Màn hình lớn giữa sân khấu lập tức hiện lên giao diện UI rực rỡ — Chính tay tôi thiết kế. Trên sân khấu là một mô hình nhà thông minh: tủ lạnh, điều hòa, rèm cửa, loa… đầy đủ như thật.
“Chỉ cần một câu lệnh.”
Anh ta hắng giọng.
“Khải Minh, kích hoạt chế độ về nhà.”
Theo kịch bản, đèn sẽ dịu xuống. Rèm cửa khép lại. Nhạc nhẹ vang lên. Một không gian ấm áp hoàn hảo. Không có gì xảy ra. Sân khấu… im lặng đến đáng sợ. Nụ cười của Cố Vĩ cứng lại. Anh ta gượng gạo lặp lại:
“Khải Minh, kích hoạt chế độ về nhà.”
Ngay khoảnh khắc đó— Mọi thứ… bùng nổ. Chiếc loa thông minh đột ngột gào lên thứ nhạc rock chói tai, âm lượng vặn max, rung cả không gian. Rèm cửa giật liên hồi, đóng mở loạn xạ như lên cơn co giật. Điều hòa thổi ra luồng khí nóng hầm hập, nhiệt độ trong hội trường tăng vọt. Còn tủ lạnh— Cánh cửa bật tung. Nước uống, trứng, rau củ… Bị bắn văng ra ngoài như đạn pháo, văng khắp sân khấu. Toàn bộ khung cảnh… mất kiểm soát hoàn toàn. Khán giả bên dưới từ ngỡ ngàng chuyển sang hoảng loạn. Phóng viên điên cuồng bấm máy, ghi lại từng khoảnh khắc thảm họa vừa buồn cười vừa kinh hoàng.
“Chuyện gì thế này! Tắt đi! Mau tắt đi!”
Cố Vĩ mặt cắt không còn giọt máu, quay xuống hét vào hậu trường. Nhưng vô ích. Hệ thống đã rơi vào trạng thái sụp đổ logic không thể cứu vãn. Đây chính là điểm chết… Tôi đã cảnh báo từ rất lâu. Ngay lúc cả hội trường hỗn loạn— Màn hình lớn bỗng nhiên tối đen. Âm nhạc dừng phắt. Tất cả ánh mắt… dồn về đó. Một giây sau, màn hình sáng lên. Một đoạn video bắt đầu phát. Người trong video— Tôi ngồi trước bàn làm việc, phía sau là bảng trắng kín đặc bản vẽ. Nhìn thẳng vào camera. Giọng nói bình tĩnh, rõ ràng.