Chương 22
Chương 22
Tôi bình thản đáp:
“Hợp tác thì nhìn kết quả.”
“Xin lỗi thì nhìn hành động sau này.”
Cố Mẫn ngồi bên cạnh nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Câu này nghe đúng chất tổng tài.”
Lâm Mạn cẩn thận thu lại bản hợp đồng đã ký. Đầu ngón tay cô ta giữ chặt góc giấy. Động tác rất vững vàng. Chu Dữ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Lục tổng bỗng hỏi:
“Khương tổng.”
“Còn Tổng Mạnh thì sao?”
“Cô định xử lý ông ta thế nào?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới tầng trệt, chiếc xe của Tổng Mạnh vừa dừng lại. Ông ta bước xuống xe, còn dẫn theo mấy người nữa. Tôi khẽ nhếch môi.
“Ông ta tự tìm tới rồi.”
Tổng Mạnh xông thẳng vào Thanh Hòa. Đi cùng còn có luật sư và cả phóng viên. So với Cố Trạch, ông ta còn ngạo mạn hơn.
“Khương Lê!”
“Cô hại Minh Châu sụp đổ vẫn chưa đủ à?”
“Bây giờ còn muốn cướp cả dự án của tôi?”
Tôi ngồi yên trong phòng họp. Nhìn ông ta ném mạnh tập hồ sơ xuống bàn.
“Tổng Mạnh.”
“Cửa ở bên kia.”
“Nếu muốn, ông có thể ra ngoài rồi bước vào lại một lần nữa.”
Ông ta cười lạnh.
“Đừng làm bộ trước mặt tôi.”
“Một người phụ nữ dựa vào ân tình cũ và nợ cũ để lật ngược tình thế.”
“Thật sự cho rằng mình đủ sức đấu với tôi sao?”
Cố Mẫn lập tức lên tiếng:
“Dùng ân tình còn đỡ hơn lợi dụng lúc người khác gặp nạn để ép giá.”
Tổng Mạnh chỉ thẳng vào mặt cô ấy.
“Cô là cái thá gì?”
Cố Mẫn đứng bật dậy.
“Tôi là người phụ trách tiễn ông ra ngoài hôm nay.”
Chu Dữ dẫn bảo vệ bước vào. Luật sư của Tổng Mạnh vội vàng ngăn lại.
“Tổng Mạnh, bình tĩnh.”
Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi.
“Khương Lê.”
“Hôm nay tôi tới đây là cho cô cơ hội cuối cùng.”
“Rút khỏi dự án Vân Đình.”
“Đồng thời công khai nói những đoạn ghi âm liên quan tới tôi chỉ là hiểu lầm.”
“Nếu không…”
“Tôi sẽ khiến Thanh Hòa không thể tiếp tục hoạt động.”
“Ông định khiến Thanh Hòa không hoạt động bằng cách nào?”
Ông ta bật cười.
“Nguyên liệu của Lục thị có một nửa phải đi qua hệ thống cung ứng của tôi.”
“Chỉ cần tôi nói một câu…”
“Hàng hóa của họ sẽ không thể vào thành phố.”
Sắc mặt Lục tổng lập tức thay đổi. Nhưng mẹ anh ta lại vô cùng bình tĩnh.
“Tổng Mạnh.”
“Làm ăn đừng nói quá chắc chắn.”
Tổng Mạnh nhìn thấy bà. Biểu cảm hơi đổi khác.
“Hóa ra Lục phu nhân cũng ở đây.”
“Vậy càng tốt.”
“Con trai bà còn trẻ, không hiểu chuyện.”
“Đi theo Thanh Hòa chỉ có nước kéo cả gia sản nhà mình xuống hố.”
Lục phu nhân điềm tĩnh đáp:
“Gia sản nhà tôi không lớn.”
“Có bị điều tra cũng không sợ.”
“Chỉ không biết gia sản của Tổng Mạnh có chịu nổi hay không.”
Sắc mặt Tổng Mạnh tối sầm lại. Tôi đẩy một bản danh sách sang trước mặt ông ta.
“Những kênh cung ứng mà ông vừa nhắc tới…”
“Đêm qua đã có ba đơn vị ký hợp đồng dài hạn với Thanh Hòa.”
“Hai đơn vị còn lại sáng nay cũng chủ động liên hệ với Lục thị.”
“Đồng ý tiếp tục cung cấp hàng với giá cũ.”
Tổng Mạnh ngẩn người.
“Không thể nào.”
Chu Dữ lập tức chiếu bản scan hợp đồng lên màn hình. Thịt trên mặt Tổng Mạnh khẽ giật.
“Các người làm từ khi nào?”
Lâm Mạn lạnh nhạt đáp:
“Trong lúc ông còn bận lên mạng chửi Khương tổng.”
Cố Mẫn tiếp lời:
“Ông phụ trách chửi.”
“Chúng tôi phụ trách làm việc.”
“Phân công rất rõ ràng.”
Trong phòng họp vang lên vài tiếng cười. Tổng Mạnh thẹn quá hóa giận.
“Các người nghĩ vài bản hợp đồng cỏn con là đủ cản tôi à?”
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên một giọng nói.
“Cản ông là đủ rồi.”
Tưởng tỷ bước vào. Phía sau còn có mấy chủ doanh nghiệp nhỏ từng hợp tác với Tổng Mạnh. Sắc mặt Tổng Mạnh lập tức thay đổi.
“Các người tới đây làm gì?”
Tưởng tỷ đặt một chồng hóa đơn công nợ lên bàn.
“Tổng Mạnh.”
“Tiền hàng năm ngoái ông còn nợ chúng tôi.”
“Đến lúc thanh toán rồi.”
Tổng Mạnh tức giận:
“Ai bảo các người tới đây?”
Tưởng tỷ nhìn tôi.
“Khương tiểu thư nói hôm nay ông rảnh.”
Tôi không phủ nhận. Lúc này Tổng Mạnh mới hiểu ra. Mình đã bước thẳng vào cái bẫy người khác chuẩn bị sẵn.
“Khương Lê.”
“Cô chơi tôi!”
Tôi bình thản đáp:
“Ông nợ tiền người ta.”
“Tôi chỉ nhắc họ tới đòi thôi.”
Một ông chủ nhỏ lập tức chỉ vào mặt Tổng Mạnh mà mắng:
“Ông nợ tiền hàng của tôi suốt tám tháng.”
“Lúc nào cũng bảo Vân Đình thiếu vốn.”
“Thế mà mua xe mới, mua đồng hồ mới thì chẳng thấy thiếu đồng nào.”
Một người khác cũng lên tiếng:
“Hôm nay có cả truyền thông ở đây.”
“Nhân tiện nói cho rõ luôn.”
Đám phóng viên mà Tổng Mạnh dẫn tới lập tức quay hết ống kính về phía ông ta. Tổng Mạnh muốn rời đi. Nhưng bảo vệ đã chặn mất đường. Tôi nhìn ông ta rồi nhẹ nhàng nói:
“Tổng Mạnh.”
“Đã tới rồi.”
“Hay là hôm nay chúng ta tính sổ cho xong.”
Sắc mặt Tổng Mạnh tái mét.
“Cô đừng đắc ý quá sớm.”
“Cố Trạch còn ngã trong tay cô, lẽ ra tôi phải sớm biết cô không phải dạng dễ đối phó.”
Tôi bình thản đáp:
“Ông biết điều đó quá muộn rồi.”
Lục phu nhân đứng dậy.
“Khương tiểu thư, hợp đồng này chúng tôi ký.”
“Lục thị sẽ công khai lý do hợp tác, đồng thời công bố việc điều chỉnh chuỗi cung ứng.”
Lục tổng cũng gật đầu.
“Bên Thanh Hòa, tôi sẽ trực tiếp phụ trách kết nối.”
Lâm Mạn lập tức đưa tài liệu tới.
“Đây là toàn bộ chi tiết.”
Lục tổng nhận lấy, nhìn cô ta một cái.