Chương 1
Chương 1
“Một lạy thiên địa——”
Tiếng xướng lễ cao vút của quan chủ lễ, lại bị tiếng huyên náo ngoài đại sảnh phủ Thừa Ân Hầu cắt ngang ngay giữa chừng. Dưới lớp khăn voan đỏ, ta cảm nhận được dải lụa hồng trong tay bỗng nhiên lỏng ra. Phu quân mới cưới của ta, Thế tử phủ Thừa Ân Hầu — Thẩm Hoài Xuyên, vậy mà ngay trước mặt đầy sảnh hoàng thân quốc thích cùng quyền quý, đỡ một nữ tử áo hồng bụng đã nhô cao bước vào hỉ đường.
“Thanh Uyển, Nhược nhi nàng ấy đã mang cốt nhục của ta, nay đã được năm tháng rồi.”
Thẩm Hoài Xuyên ôm chặt nữ tử kia vào lòng che chở, trên mặt đầy vẻ khẩn thiết xen lẫn lẽ thẳng khí hùng.
“Nàng ấy cô khổ không nơi nương tựa, ta không thể để trưởng tử của mình mang danh con của ngoại thất mà chào đời.”
“Nàng trước nay luôn có khí độ của quý nữ thế gia, hôm nay ba người chúng ta cùng nhau bái thiên địa, để Nhược nhi lấy lễ bình thê tiến môn, được không?”
Trên ghế cao đường, Hầu phu nhân phủ Thừa Ân Hầu cũng vội vàng phụ họa.
“Đúng vậy đó Thanh Uyển, phủ Hầu chúng ta khai chi tán diệp chính là đại công một kiện.”
“Con là chính thất, nên có lòng rộng lượng dung người, chớ để người ngoài xem rồi chê cười.”…
Lòng rộng lượng dung người? Ngày đại hôn, dẫn theo ngoại thất mang thai tới ép cung, ép ta phải cùng một tiện thiếp ngang hàng bái đường, vậy mà còn muốn ta giữ thể diện cho bọn họ? Ta lặng lẽ nhìn đôi nam nữ đang tình sâu nghĩa nặng trước mắt, không hề giống như bọn họ dự liệu, khóc lóc tủi thân hay làm loạn tại chỗ. Ta chỉ chậm rãi nâng tay, tự mình tháo xuống chiếc khăn voan đỏ giá trị liên thành kia, tiện tay ném thẳng xuống dưới chân.
“Hầu phu nhân nói đúng lắm, đừng để người ngoài xem rồi chê cười.”
Ta nhìn gương mặt ngỡ ngàng của Thẩm Hoài Xuyên, giọng nói lạnh lẽo như ngọc thạch va vào nhau, không gợn lấy một tia cảm xúc.
“Nếu quy củ của phủ Thừa Ân Hầu là sủng thiếp diệt thê, đích thứ bất phân, vậy thì ta — Thôi Thanh Uyển, xin không phụng bồi nữa.”
Ta xoay người, giẫm thẳng lên chiếc khăn voan đỏ kia, đầu cũng không ngoảnh lại mà bước ra ngoài. Phía sau truyền tới tiếng gọi đầy sốt ruột của Thẩm Hoài Xuyên cùng tiếng kinh hô hỗn loạn của đám người trong phủ Hầu, nhưng đến cả một ánh mắt dư quang ta cũng lười ban cho bọn họ. Vở nháo kịch ghê tởm này, ta khinh thường không muốn diễn cùng bọn họ. Trong đại sảnh nháy mắt rơi vào tĩnh mịch chết lặng, ánh mắt của toàn bộ khách khứa đều đông cứng trên bóng lưng ta. Không ai ngờ được, đích trưởng nữ của dòng dõi môn phiệt trăm năm Bác Lăng Thôi thị, hành sự lại quyết tuyệt đến mức này. Không có màn xé xé kéo kéo như đàn bà chanh chua, cũng không có tiếng gào khóc chất vấn đến khàn giọng, chỉ có sự lạnh nhạt như vứt bỏ đôi giày rách.
“Thanh Uyển! Đứng lại!”
Dường như lúc này Thẩm Hoài Xuyên mới hoàn hồn, hắn sải bước đuổi khỏi hỉ đường, định vươn tay kéo lấy tay áo ta. Đại nha hoàn hồi môn bên cạnh ta là Sương Giáng đột nhiên bước mạnh lên trước một bước, rút đoản nhận phòng thân bên hông ra, hàn quang lạnh lẽo lập tức chĩa thẳng về cổ tay hắn.
“Xin Thế tử tự trọng, góc áo của cô nương nhà ta, đâu phải thứ mà bất kỳ kẻ nào cũng có thể tùy tiện chạm vào.”
Thẩm Hoài Xuyên bị luồng hàn quang kia ép đến mức phải lùi lại một bước, sắc mặt lúc xanh lúc trắng vô cùng khó coi.
“Thôi Thanh Uyển, hôm nay nếu nàng dám bước ra khỏi cổng lớn phủ Hầu này, vậy chính là phạm vào tội thiện đố trong thất xuất!”
Hắn ngoài mạnh trong yếu mà gào lên, còn muốn dùng lễ pháp để áp chế ta. Ta dừng bước, hơi nghiêng đầu, nhìn gương mặt từng khiến ta cho rằng thanh tuấn nhã nhặn, mà giờ phút này chỉ khiến ta buồn nôn đến cực điểm.
“Thất xuất, vốn là thứ dùng để ràng buộc thê tử.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng chữ rõ ràng nói ra.
“Mà ngươi, Thẩm Hoài Xuyên, hôm nay ngay cả tư cách làm con rể của Thôi gia ta, cũng đã tự tay hủy sạch rồi.”
“Ngươi dẫn theo ngoại thất làm nhục thanh danh Thôi gia ta, hôn sự này, từ đây hủy bỏ.”
Nói xong, ta không thèm nhìn hắn thêm lấy một lần, trực tiếp đi thẳng về phía cỗ xe ngựa gỗ tử đàn xa hoa đang đợi ngoài cổng phủ Hầu. Đại quản sự đi theo đoàn của Thôi gia thấy ta bước ra, ngay cả một câu dư thừa cũng không hỏi.