Ngày Tôi Khóa Cửa Biệt Thự
5 phút đọc

Chương 9

Chương 9

Lại dừng lại. Bởi vì Tô Dao đang cầm điện thoại đứng cách đó ba bước. Ống kính camera chĩa thẳng vào anh ta. Giọng Tô Dao lạnh tanh.
“Livestream vẫn đang mở đó.”
“Gần một trăm nghìn người đang nhìn.”
“Anh thử đấm vợ cũ một cái xem.”
Bàn tay Chu Húc chậm rãi hạ xuống. Anh ta lùi về sau một bước. Lùi vào trong bóng tối của khung cửa. Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa. Ngày càng gần. Tôi đứng trong sân. Gió thổi rối tung tóc đuôi ngựa. Bùn đất trên đầu ngón tay đã khô lại, nứt thành từng vệt xám nhỏ. Tôi không lau. Chỉ đứng đó. Chờ tiếng còi càng lúc càng gần. Cảnh sát tới bằng hai xe. Người dẫn đầu là một nam cảnh sát khoảng hơn ba mươi tuổi, họ Hàn. Anh ta đảo mắt nhìn khung cảnh hỗn độn trong sân. Ly rượu úp ngược. Thảm đỏ cuộn mép. Cánh hoa lụa vương đầy đất. Cột bóng bay xiêu vẹo. Cùng với Tiền Mỹ Phượng đang ngồi sụp trên ghế khóc lóc. Chu Tiểu Mạn ngồi xổm trước tường hoa không nhúc nhích. Và Chu Húc im lặng dựa trong bóng tối nơi khung cửa.
“Ai là người báo án?”
Cảnh sát Hàn hỏi. Tôi bước lên phía trước.
“Tôi tên Lâm Hạ.”
“Đây là bất động sản đứng tên tôi.”
“Chồng cũ tôi — Chu Húc — tự ý thay khóa cửa, xâm nhập nhà tôi khi chưa được cho phép, đồng thời sử dụng bất động sản của tôi để tổ chức hôn lễ cho người khác.”
“Mẹ chồng cũ tôi — Tiền Mỹ Phượng — còn lấy trộm tài sản cá nhân trong phòng ngủ của tôi.”
Tôi đưa phong bì giấy cho cảnh sát Hàn.
“Đây là bản photo giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, hợp đồng mua bán và giấy công chứng tặng cho.”
“Bản gốc đang được ngân hàng bảo quản, có thể kiểm tra bất cứ lúc nào.”
Cảnh sát Hàn lật xem vài tờ giấy. Rồi ngẩng đầu. Anh ta nhìn về phía người đàn ông đứng cạnh khung cửa. Chu Húc chậm chạp bước lên một bước.
“Thưa cảnh sát, chuyện này không giống như cô ấy nói đâu.”
“Tôi cũng đã sống trong căn nhà này ba năm rồi.”
“Đây là nhà có trong thời gian hôn nhân của chúng tôi.”
“Cô ấy chỉ đang làm loạn vì chuyện ly hôn thôi.”
Cảnh sát Hàn liếc nhìn ngày đăng ký trên sổ nhà.
“Tháng 3 năm 2019.”
“Anh chị kết hôn năm nào?”
“Tháng 6 năm 2020.”
Cảnh sát Hàn gật đầu.
“Tài sản sở hữu cá nhân.”
“Tài sản trước hôn nhân.”
Anh ta khép tập hồ sơ lại.
“Tình huống hiện tại khá rõ ràng rồi.”
“Bất động sản này không thuộc quyền sở hữu của anh.”
“Anh không có quyền xử lý.”
“Việc tự ý vào nhà và thay khóa cửa khi chưa được chủ nhà cho phép…”
“Đúng là hành vi xâm nhập trái phép.”
“Không thể nào!”
Tiền Mỹ Phượng bật dậy khỏi ghế.
“Nhà của con trai tôi!”
“Nó ở đây ba năm rồi!”
“Sao lại thành của cô ta được?!”
“Cảnh sát các người không thể chỉ nghe lời một phía của cô ta!”
Cảnh sát Hàn nhìn bà ta.
“Dì à, thông tin đăng ký bất động sản là dữ liệu công khai có thể tra cứu.”
“Nếu dì có ý kiến, có thể tới trung tâm giao dịch bất động sản kiểm tra.”
“Bây giờ xin hãy phối hợp với chúng tôi.”
“Tôi không phối hợp!”
“Không phối hợp đấy!”
Tiền Mỹ Phượng lại ngồi phịch xuống ghế.
“Hôm nay là ngày cưới của con gái tôi!”
“Mấy người cảnh sát tới phá đám!”
“Tôi sẽ khiếu nại!”
Cảnh sát Hàn không để ý tới bà ta nữa. Anh ta quay sang tôi.
“Về phần tài sản bị lấy mất, cô có bằng chứng gì không?”
Tôi lấy điện thoại ra. Mở đoạn video camera giám sát rồi đưa cho anh ta. Cảnh sát Hàn xem xong. Liếc nhìn Tiền Mỹ Phượng.
“Người trong video là dì đúng không?”
Tiền Mỹ Phượng ghé tới nhìn màn hình. Sắc mặt lập tức đổi trắng.
“Đó là camera à?!”
“Trong nhà này có camera?!”
Tôi nhìn bà ta.
“Trong nhà của tôi.”
Cơ thể Tiền Mỹ Phượng bắt đầu lảo đảo. Bà ta lùi về sau hai bước rồi va vào ghế.
“Không phải ăn trộm.”
“Tôi không ăn trộm.”
“Tôi chỉ xem thôi.”
“Tôi chỉ xem thôi mà…”
Giọng bà ta đã hoàn toàn thay đổi. Người phụ nữ chống nạnh gào ầm ĩ trước hơn hai trăm người lúc nãy đã biến mất. Chỉ còn lại một bà già chân run rẩy.
“Cảnh sát Hàn.”
Tôi lên tiếng.
“Hiện tại tôi có hai yêu cầu.”
“Thứ nhất, yêu cầu Chu Húc, Tiền Mỹ Phượng cùng những người liên quan lập tức rời khỏi bất động sản của tôi.”
“Về việc thay khóa cửa và lấy cắp tài sản cá nhân, tôi muốn chính thức lập biên bản.”
Cảnh sát Hàn gật đầu.
“Chúng tôi sẽ lập ghi chép sơ bộ trước.”
“Anh Chu, phiền anh phối hợp, trước tiên đưa người nhà rời khỏi đây.”
Sắc mặt Chu Húc lúc xanh lúc trắng. Anh ta đi tới bên cạnh Tiền Mỹ Phượng, cúi xuống muốn đỡ bà ta dậy. Nhưng Tiền Mỹ Phượng hất mạnh tay anh ta ra.
“Không phải con nói nhà này là của con sao?!”
“Không phải con bảo có con ở đây thì không sao sao?!”
Bà ta chỉ thẳng vào mặt Chu Húc.
“Con nói là con mua!”
“Con nói con có bản lĩnh!”
“Con hại chết em gái con rồi có biết không hả?!”
Lúc này Chu Tiểu Mạn cuối cùng cũng lên tiếng. Cô ta từ dưới đất đứng dậy. Đuôi váy cưới dính đầy cỏ và bùn. Không biết khăn voan rơi mất từ lúc nào, tóc xõa tung trên vai. Cô ta không nhìn tôi. Cũng không nhìn Tiền Mỹ Phượng. Mà chỉ nhìn Chu Húc.
“Căn nhà này…”
“Có thật sự không phải của anh không?”
Chu Húc hé miệng.
“Tiểu Mạn…”
“Chuyện này phức tạp lắm.”
“Có phải không?”
Chu Tiểu Mạn hỏi lại lần nữa. Giọng rất bình tĩnh. Không khóc. Không nổi nóng. Chỉ là một câu hỏi rất nhẹ. Chu Húc cúi đầu. Không nói phải. Cũng không nói không phải. Nhưng tất cả mọi người đều biết đáp án rồi. Chu Tiểu Mạn khẽ gật đầu. Sau đó cô ta cúi người nhấc váy cưới lên.