Chương 2

Chương 2

Trưởng tỷ được mẫu thân bồi dưỡng thành người biết sách hiểu lễ, cầm kỳ thư họa thứ gì cũng tinh thông. Không giống ta, chỉ là một nha đầu hoang dã đến cả chữ to cũng không biết. Mẫu thân luôn nói:
“Minh Châu nhà chúng ta là minh châu trong lòng cha mẹ nó, sau này nhất định sẽ là người đại phú đại quý.”
Bà lại nhàn nhạt liếc nhìn ta đứng bên cạnh:
“Giang Minh Tuệ, ngươi trừng cái gì mà trừng, ta nói sai sao?”
“Ngươi chẳng qua chỉ là một cọng cỏ dại không đỡ nổi tường, ngươi có tư cách gì mà so với tỷ tỷ mình?”
Cho nên đối với cái tát này, ta cũng không có quá nhiều cảm giác, dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu ta bị đánh. Đúng lúc ấy, Giang Minh Châu từ bên ngoài đi vào, mẫu thân đỏ hoe mắt, đau lòng ôm chặt lấy tỷ ấy.
“Minh Châu, đừng sợ, ngày mai mẹ sẽ vào cung tìm Hoàng hậu, nhất định phải đòi lại vị trí Thái tử phi cho con.”
Giang Minh Châu ngẩn ra trong chớp mắt, sau đó thở dài:
“A nương, Hoàng thượng đã ban hạ ý chỉ, sao có thể tùy tiện thay đổi được?”
“Huống hồ, con cũng không muốn gả cho Thái tử nữa.”
Giọng nói của tỷ ấy nghẹn lại.
“Con tuy từ nhỏ đã đọc đủ thi thư, nhưng lại không hiểu những chuyện đấu đá lừa gạt giữa nữ nhân trong hậu viện, nếu tiến cung, nữ nhi sẽ không thể sống nổi đâu!”
Mẫu thân khựng lại, ngay sau đó ôm chặt trưởng tỷ hơn, khóc đến không thành tiếng. Bà một lòng muốn để nữ nhi của mình trở thành phượng hoàng giữa loài người, nhưng lại quên mất hạnh phúc của nữ nhi. Minh Châu từ nhỏ đã được họ nuông chiều lớn lên, thật sự có thể an ổn sống trong hậu cung phong vân quỷ quyệt ấy sao? Mẫu thân trầm mặc hồi lâu:
“Cũng được, Minh Tuệ từ nhỏ đã thích giở chút khôn vặt, nghĩ đến hẳn sẽ thích nghi với cuộc sống hậu cung hơn.”
Phụ thân vẫn luôn không lên tiếng lúc này mới mở miệng:
“Dù sao Hoàng hậu cũng chỉ muốn nữ nhi nhà họ Giang làm Thái tử phi, Minh Tuệ gả cho Thái tử cũng như nhau cả thôi.”
Ông nhìn Giang Minh Châu, trịnh trọng nói:
“Minh Châu, cha nhất định sẽ chọn cho con một vị phu quân tốt, để con được nở mày nở mặt mà xuất giá.”
“Đa tạ cha.”
Giang Minh Châu được phụ thân và mẫu thân ôm vào lòng, một nhà ba người, cốt nhục tình thâm. Còn ta chỉ lặng lẽ đứng ở một bên, giống hệt một người ngoài cuộc. Ngày xuất giá, quả nhiên phụ thân và mẫu thân đều không ra tiễn ta. Chỉ có ma ma từ nhỏ chăm sóc ta là nắm chặt lấy tay ta, khóc đỏ cả mắt.
“Nhị tiểu thư, lão nô không cầu mong người được sủng ái, chỉ mong người có thể bình bình an an mà sống.”
Ta nhìn người duy nhất trong phủ thật lòng yêu thương mình, khàn giọng đáp:
“Ma ma, ta sẽ như vậy.”
Chỉ là ngay trong đêm đầu tiên gả vào Đông cung, ta đã bị Dung Hoài Cẩn gây khó dễ. Ta ngồi trên chiếc hỉ sàng đỏ rực, khăn voan đỏ trên đầu đột nhiên bị người ta thô bạo giật xuống, ném mạnh xuống đất. Ta vừa ngẩng đầu lên, đã đối diện với ánh mắt đầy phẫn nộ của Dung Hoài Cẩn.
“Giang Minh Tuệ, ngươi đúng là một nữ nhân lòng dạ độc ác, bất chấp thủ đoạn.”
“Cho dù ngươi có được vị trí Thái tử phi thì cũng đừng hòng có được trái tim của ta, ta tuyệt đối sẽ không chạm vào loại nữ nhân ghê tởm như ngươi.”
Nói xong, chàng phất mạnh tay áo, tức giận sải bước rời đi. Đám hạ nhân trong Đông cung vốn cực kỳ giỏi nhìn sắc mặt người khác mà hành sự, nhìn thấy thái độ của Dung Hoài Cẩn đối với ta, ngay cả giả vờ chúng cũng lười giả nữa. Sau khi khinh miệt liếc ta một cái, chúng liền đóng sầm cửa rồi rời đi. Căn hôn phòng rộng lớn tức khắc chỉ còn lại một mình ta, vậy mà lại có chút quạnh quẽ lạnh lẽo. Qua hồi lâu, ta khẽ thở dài một hơi, tháo chiếc phượng quan nặng nề trên đầu xuống, ngồi bên cạnh bàn. Hai chén rượu hợp cẩn đầy ắp được đặt trên bàn. Ta bưng lên uống cạn một hơi, vậy mà lại cảm thấy… cũng không tệ lắm. Rượu ngon cất nhiều năm trong cung quả nhiên danh bất hư truyền. Kiếp trước, ta thường xuyên theo Quả Tĩnh Vương đi uống hoa tửu, chàng cùng mỹ kiều nương điều tình trêu ghẹo, còn ta thì ngồi bên cạnh uống rượu ăn thức nhắm. Thời gian lâu dần, ta cũng từ từ học được cách phẩm rượu. Hai chén rượu hợp cẩn xuống bụng, ta lại ăn thêm vài miếng điểm tâm trên bàn, lúc này mới thỏa mãn chìm vào giấc ngủ say. Sáng sớm hôm sau, ta vừa tỉnh dậy đã nhận ra có một ánh mắt âm trầm lạnh lẽo đang rơi trên người mình. Ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên là Dung Hoài Cẩn. Nam nhân đã thay bộ hỉ phục đỏ thẫm tối qua ra, trên người mặc một bộ trường sam màu nguyệt bạch, dáng người cao dài như ngọc, gương mặt tuấn mỹ. Chỉ là biểu cảm kia âm trầm đáng sợ đến cực điểm.
“Ngươi ngủ ngon thật đấy.” Chàng cười lạnh một tiếng, “Nước miếng cũng sắp chảy xuống rồi.”