Chương 1

Chương 1

Ta là đích nữ được phủ Hầu tìm về, vậy mà cái “hệ thống” trong đầu lại bắt ta diễn một màn đại tranh đấu hậu trạch. Mẫu thân ôm chặt kẻ mạo danh vào lòng: “Khanh Khanh, tuy con là cốt nhục của ta, nhưng Khương Du đã ở bên ta suốt 18 năm, từ lâu đã thân như máu mủ. Hầu phủ chúng ta không nỡ để con bé rời đi.” 【Mau! Hất tung cái bàn này lên! Mắng bà ta thiên vị đi!】 Ta khẽ gật đầu: “Phu nhân nói rất phải. 18 năm cốt nhục ly tán, so với 18 năm sớm tối bầu bạn, bên nào nặng bên nào nhẹ, chỉ cần nhìn là rõ. Tình cảm vốn được tích lũy theo năm tháng, còn huyết thống chỉ là một sợi dây liên kết. Nếu đổi lại là ta, ta cũng sẽ lựa chọn như vậy.” Mẫu thân sững người. Vị hôn phu ném một xấp ngân phiếu xuống trước mặt ta: “Cầm lấy rồi cút đi. Bản Thế tử không cưới một thôn cô quê mùa.” 【Xé nó đi! Nói với hắn rằng chớ khinh thiếu niên nghèo!】 Ta nhặt ngân phiếu lên, vuốt phẳng những nếp nhăn: “Thế tử làm vậy rất hay. Dưa miễn cưỡng hái xuống cũng chẳng ngọt. Nay đã có tiền chia tay, đôi bên vui vẻ đường ai nấy đi, không ai nợ ai, quả thật là phong thái của bậc quân tử.” Vị hôn phu ngây người. 【Ký chủ, ta cầu xin ngươi, làm loạn một chút đi! Cốt truyện này không thể tiếp tục được nữa rồi!】 Ta: “Đầu óc ta rất tỉnh táo, là các ngươi diễn quá nhiều.” Ta tên là Khương Tri, vừa được nhận về phủ An Viễn Hầu 3 ngày. Nói là “nhận về”, chẳng bằng nói là được một cỗ kiệu nhỏ đưa từ ngoài thành vào phủ, rồi ném vào thân phận mang tên “đích nữ phủ Hầu” này. Trong tiền sảnh, lư hương đang đốt loại Tô Hợp Hương thượng hạng, khói hương lững lờ bay lên, phủ lên từng gương mặt một màn mờ nhạt. Ngồi ở vị trí chủ tọa là Hầu phu nhân, cũng chính là mẫu thân ruột của ta, lúc này đang ôm chặt một thiếu nữ khóc đến lê hoa đái vũ. Thiếu nữ ấy chính là Khương Du, người đã chiếm lấy thân phận của ta suốt 18 năm.
“Tri... Tri Nhi.” Hầu phu nhân lên tiếng, giọng nói mang theo chút dịu dàng như ban ơn:
“Con tuy là cốt nhục của ta, nhưng Du Nhi đã ở bên ta suốt 18 năm, từ lâu đã thân như máu mủ. Hầu phủ chúng ta không nỡ để con bé rời đi. Sau này, hai đứa cứ lấy danh nghĩa tỷ muội mà xưng hô. Con là tỷ tỷ, nó là muội muội, được chứ?”
Vừa dứt lời, âm thanh tự xưng là “Hệ thống Vương giả đấu đá hậu trạch” trong đầu ta lập tức nổ tung. 【Mau! Hất tung cái bàn này lên! Chỉ thẳng vào mặt bà ta mà mắng bà ta thiên vị! Nói với bà ta rằng ngươi mới là con ruột, dựa vào đâu lại phải xưng tỷ muội với một kẻ mạo danh! Ký chủ, lấy khí thế của ngươi ra đi!】 Ta lặng lẽ đứng giữa đại sảnh, bộ y phục vải thô trên người hoàn toàn lạc lõng giữa căn phòng ngập tràn phú quý vinh hoa này. Ta ngước mắt, bình thản nhìn lướt qua Hầu phu nhân, rồi dừng trên người Khương Du đang sụt sùi trong lòng bà.
“Phu nhân nói rất phải.” Ta lên tiếng, giọng điệu nhàn nhạt, không gợn chút sóng.
Ánh mắt của mọi người trong đại sảnh đều đổ dồn lên người ta. Ta khẽ gật đầu, tiếp tục nói: “18 năm cốt nhục ly tán, so với 18 năm sớm tối bầu bạn, bên nào nặng bên nào nhẹ, chỉ cần nhìn là rõ. Tình cảm vốn được tích lũy theo năm tháng, còn huyết thống chỉ là một sợi dây liên kết. Nếu đổi lại là ta, ta cũng sẽ lựa chọn như vậy.” 【... Hả?】 Hệ thống chết lặng. Hầu phu nhân cũng sững sờ. Dường như bà đã chuẩn bị sẵn một tràng lời lẽ để đối phó với cảnh ta khóc lóc làm loạn, vậy mà lúc này lại chẳng thốt nổi một chữ. Khương Du trong lòng bà cũng ngừng khóc, đôi mắt long lanh mở to đầy kinh ngạc nhìn ta.
“Con có thể nghĩ như vậy thì tốt nhất.” Sau một lúc lâu, Hầu phu nhân khô khan nói một câu, vẻ mặt có phần mất tự nhiên.
Đúng lúc ấy, một nam tử trẻ tuổi mặc cẩm bào màu lam bảo từ bên ngoài sải bước đi vào. Dung mạo hắn anh tuấn, chỉ là giữa hàng mày lại mang theo vẻ kiêu ngạo và thiếu kiên nhẫn được nuông chiều từ nhỏ. Hắn chính là vị hôn phu đã được đính ước từ trong bụng mẹ của ta, Thế tử phủ Trấn Quốc Công, Tiêu Cảnh Minh.
“Mẫu thân, là nàng ta sao?” Tiêu Cảnh Minh đến một ánh mắt nhìn thẳng cũng chẳng buồn dành cho ta, chỉ trực tiếp hỏi Hầu phu nhân, sự chán ghét trong giọng nói không hề che giấu.