Chương 4
Chương 4
“Đêm qua là đêm tân hôn của ta và phu quân. Tim của ngươi không đ /au sớm, cũng chẳng đ /au muộn, lại cố tình phát tác đúng lúc phu quân vừa được dìu về phòng tân hôn, rồi sai người đến mời.”
Ta hơi ngừng lại, khóe môi cong lên thành một nụ cười nửa như cười, nửa như không.
“Thật khó để ta không nghĩ rằng ngươi cố ý.”
“Ngươi không muốn phu quân và ta viên phòng, muốn ta trở thành trò cười của cả kinh thành.”
“Đào thị.”
Hầu phu nhân trợn mắt giận dữ nhìn Đào Yên Nhi.
“Ngươi thật sự đã dùng những thủ đoạn hèn hạ như vậy để tranh sủng sao?”
Sắc mặt Đào Yên Nhi trắng bệch, hoảng hốt đáp:
“Lão phu nhân, thiếp thân không có.”
Tiêu Tung đau lòng ôm nàng ta c.h.ặ.t hơn vào lòng.
“Mẫu thân, tim Yên Nhi đ /au là vì năm xưa đã đỡ tên cho con. Sao người có thể nghi ngờ nàng ấy?”
Hầu phu nhân tuổi đã cao, từ lâu không còn quản nhiều việc trong phủ. Nghe vậy, bà chỉ đưa tay day day mi tâm, vẻ mặt đầy mệt mỏi.
“Ta mệt rồi, tất cả lui xuống đi.”
Ta thầm đếm ngược trong lòng. Vừa mới đếm đến hai thì đầu bếp đã lảo đảo chạy xộc vào.
“Lão phu nhân, xin người làm chủ cho nô tỳ.”
Ta liếc Đào Yên Nhi một cái, đáy mắt đầy vẻ đắc ý. Nàng ta tưởng ta giống trưởng tỷ, nghĩ rằng chỉ cần dùng cái gọi là “hiền lương thục đức” là có thể trói buộc được ta. Đầu bếp khóc. Ta cũng khóc, còn khóc to hơn cả bà ta.
“Ta chỉ ăn có một chút đồ thôi, một kẻ hạ nhân lại dám tùy tiện vu khống chủ t.ử, còn có thiên lý hay không?”
“Hay là Hầu phủ nghèo đến mức ngay cả chủ t.ử ăn một chút đồ cũng phải tính toán? Nếu thật sự là như vậy...”
“Bây giờ ta sẽ hòa ly, trở về Thẩm gia.”
“À đúng rồi, hai đứa trẻ mà trưởng tỷ để lại cũng mang dòng m /áu của Thẩm gia, ta sẽ đưa chúng về cùng.”
Đào Yên Nhi ngẩn người. Sắc mặt Tiêu Tung càng khó coi hơn, thấp giọng quát ta:
“Thẩm Như, có chuyện gì thì từ từ nói.”
Ta chống hai tay lên hông, tức giận đáp:
“Là ta không muốn nói sao?”
“Ta mới gả vào Hầu phủ các người có ngày thứ hai, đủ thứ nước bẩn đều hắt lên đầu ta. Chàng m /ù mắt m /ù lòng nên không nhìn thấy à?”
Ta gọi về phía cửa:
“Nguyệt tỷ nhi, Cảnh ca nhi, hai con vào đây.”
Tiểu Thúy dẫn hai đứa trẻ bước vào. Hai đứa đã tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới, cũng đã dùng xong bữa sáng, càng nhìn càng trắng trẻo đáng yêu như ngọc tuyết. Chỉ tiếc trên người mà có thêm chút da thịt nữa thì càng tốt.
5
“Mẫu thân, Thế t.ử gia.”
Ta đi thẳng vào vấn đề.
“Con muốn đích thân nuôi dưỡng hai đứa trẻ.”
Đào Yên Nhi the thé quát lên:
“Không được!”
Ta nhìn nàng ta, cười như không cười.
“Vì sao không được? Ta là nhị di ruột của bọn trẻ, là huyết thân.”
“Bây giờ ta lại là kế mẫu của chúng, vì sao ta không thể nuôi dưỡng bọn trẻ?”
Ta nhấc chân, từng bước ép sát nàng ta.
“Đào cô nương, chi bằng ngươi nói xem, rốt cuộc vì sao ta không thể nuôi dưỡng hai đứa trẻ?”
Đào Yên Nhi lùi hẳn về sau một bước lớn, trên mặt hiện rõ vẻ sợ hãi.
“Từ sau khi tiên phu nhân q/ua đ/ời, hai đứa trẻ vẫn luôn được nuôi trong viện của thiếp.”
“Hai đứa còn nhỏ, nếu đột ngột đưa sang viện của người ngoài, e rằng chúng sẽ không quen. Lỡ như ăn không ngon, ngủ không yên...”
Đột nhiên ta giơ tay lên. Đào Yên Nhi giật mình run b.ắ.n. Ta khẽ cười, chỉ đưa tay chỉnh lại mái tóc mai.
“Nguyệt tỷ nhi, Cảnh ca nhi, đến bên nhị di nào.”
Nghe ta gọi, hai đứa trẻ lập tức vùng khỏi Tiểu Thúy, sốt sắng chạy về phía ta. Thấy ta sắp xắn tay áo của hai đứa trẻ lên, sắc mặt Đào Yên Nhi lập tức trắng bệch, thất thanh hét lớn:
“Đừng!”