Chương 4
Chương 4
Trước kia, vì muốn cha mẹ nhìn mình thêm một lần, ta cam tâm tình nguyện trốn trong bóng tối, đem toàn bộ những bài sách luận do bản thân thức trắng đêm viết ra giao cho huynh trưởng. Hắn hưởng thụ sự tung hô truy phủng của văn nhân mặc khách, còn ta thì ở trong thư phòng hao khô tâm huyết. Tổ mẫu sửng sốt một thoáng, nhưng người đã sống hơn nửa đời rất nhanh liền hiểu được hàm ý trong lời ta. Bà phẫn nộ đập mạnh xuống bàn, chỉ thẳng vào cha mẹ ta mà chửi ầm lên:
“Đúng là một lũ hồ đồ!”
“Ta ở gia miếu ăn chay niệm Phật, vậy mà lại đi cầu phúc cho đám ngu xuẩn lừa đời trộm danh các ngươi!”
“Ta biết các ngươi thiên vị Thế Diên (huynh trưởng), nhưng sao các ngươi có thể làm ra loại chuyện khốn nạn ép con gái ruột làm kẻ viết thay cho con trai mình chứ?!”
Cha mẹ bị mắng đến mức run rẩy không ngừng. Tổ mẫu chống gậy đi tới bên giường, nắm chặt lấy tay ta:
“Tang nhi, con chịu uất ức rồi.”
Vành mắt ta lập tức đỏ lên. Kiếp trước, sau khi ta bị thiêu chết, ai ai cũng nói ta là độc phụ lòng dạ ghen tuông độc ác, chỉ có tổ mẫu là không tin. Bà âm thầm sai người điều tra rõ nỗi oan của ta, lúc ấy mới biết không chỉ hai chân ta bị phế mà còn bị chính người thân phản bội. Tổ mẫu đỏ hoe mắt chạy tới Hầu phủ đòi công đạo, thế nhưng lại bị huynh trưởng ngăn cản. Trong lúc tranh chấp, bà ngã từ trên bậc thềm xuống, tại chỗ mất mạng! Đời này, ta tuyệt đối sẽ không tiếp tục làm bàn đạp cho bất kỳ kẻ nào giẫm lên để leo cao nữa! Ta muốn tất cả những kẻ từng uống máu của ta phải đem toàn bộ những gì đã nuốt xuống nhổ ra sạch sẽ cho ta!
“Các ngươi cút hết ra ngoài cho ta, từ hôm nay trở đi, nội trạch Tướng phủ sẽ do chính tay ta quản.”
Tổ mẫu lạnh lùng hạ lệnh. Phụ thân ta sợ tổ mẫu nhất, lập tức khom lưng cúi đầu liên tục vâng dạ đáp lời. Mẫu thân tuy sắc mặt xám xịt khó coi, nhưng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn giao ra đối bài cùng sổ sách. Cha mẹ xám xịt lui ra ngoài, tổ mẫu từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống Thẩm Uyển Ninh:
“Từ lúc ta hồi phủ đã nghe đám hạ nhân bàn tán sau lưng, nói rằng ngươi ở Tướng phủ còn sống quý giá hơn cả thiên kim chính thống, loại gấm vóc tốt nhất đều để ngươi chọn trước, còn cháu gái ruột của ta chỉ có thể mặc đồ ngươi chọn thừa lại?”
Vành mắt Thẩm Uyển Ninh lập tức đỏ lên, bày ra dáng vẻ yếu đuối đáng thương:
“Là dì mẫu thương xót cháu cô khổ không nơi nương tựa nên mới yêu thương cháu nhiều hơn vài phần.”
Tổ mẫu lạnh lùng hừ một tiếng, bưng chung ngân nhĩ canh có độc kia lên:
“Ngươi thật sự quan tâm tới tên tàn phế ở Hầu phủ đó đến vậy sao?”
“Tang nhi sợ chết nên không thể thay Tiểu Hầu gia đỡ kiếm, nhưng Tiểu Hầu gia chẳng qua chỉ phế đôi chân mà thôi, vậy mà ngươi lại muốn Tang nhi dùng mạng để chôn cùng hắn?”
“Con nha đầu ngươi sinh ra một gương mặt Bồ Tát, vậy mà tâm địa lại còn độc hơn cả rắn rết!”
Sắc mặt Thẩm Uyển Ninh lập tức trắng bệch:
“Con thật sự không hạ độc! Con cũng không biết vì sao trong món canh này lại có Đoạn Trường Hồng!”
Ta uống thuốc giải do Bán Hạ mang tới, sắc mặt cuối cùng cũng khôi phục được vài phần hồng hào, cả người yếu ớt tựa trên gối mềm:
“Biểu muội, ta biết muội si mê Tiểu Hầu gia đến tận xương tủy, nhưng vì thân phận thấp kém nên không thể làm chính thê.”
“Vì thế khi nghe tin Tiểu Hầu gia mời ta cùng du ngoạn, muội ghen đến phát cuồng, muốn hạ độc hại chết ta, đúng không?”
Từ nhỏ tới lớn, Thẩm Uyển Ninh nào từng chịu loại câm thiệt như vậy? Nàng ta tủi nhục đến mức gần như phát điên, vậy mà bất chấp hình tượng lao thẳng tới trước giường, chỉ tay vào ta mà thét lên:
“Ngươi nói bậy nói bạ! Rõ ràng là ngươi vừa ăn cướp vừa la làng! Cố ý hạ độc vu oan cho ta!”
Ta cố ý không né tránh, trái lại còn thuận tay kéo loạn cổ áo mình, sau đó vừa khóc vừa kể lể:
“Biểu muội, muốn người không biết trừ phi mình đừng làm.”
“Người chuyên âm thầm buôn bán cấm dược trong chợ đen kinh thành, ta đã sai Bán Hạ bí mật bắt tới đây rồi. Chờ lát nữa đối chất trực tiếp trước mặt mọi người, tự khắc sẽ biết ai đang nói dối.”
Thẩm Uyển Ninh hoàn toàn hoảng loạn. Tuy nàng ta không hạ Đoạn Trường Hồng, nhưng nàng ta cũng không dám nói ra thứ mình bỏ vào là thuốc câm, chỉ có thể oán độc trừng mắt nhìn ta chằm chằm.