Chương 10

Chương 10

Toàn bộ khán phòng lập tức bùng nổ. Phóng viên đồng loạt đứng bật dậy. Máy ảnh liên tục chớp sáng. Nhưng tôi không hề để tâm. Tôi nhìn thẳng vào ống kính. Bắt đầu bài phát biểu của mình. Không có những lời hoa mỹ. Không có những đoạn video cảm động. Cũng không có những slide quảng bá cầu kỳ. Tôi chỉ đơn giản ngồi xuống. Mở máy tính. Trực tiếp viết từng dòng mã trước mặt tất cả mọi người. Từng chức năng của hệ thống Bàn Cổ được kích hoạt ngay trên sân khấu. Tốc độ phản hồi. Khả năng học tập. Mức độ tối ưu. Khả năng xử lý AI. Tất cả đều vượt xa mọi hệ điều hành đang có trên thị trường. Bao gồm cả Huyễn Ảnh OS. Cả khán phòng gần như nín thở. Cho đến cuối cùng. Tôi khép máy tính lại. Ngẩng đầu nhìn về phía máy quay. Chậm rãi nói:
"Công nghệ nên thuộc về những người sáng tạo."
"Nó nên được chia sẻ."
"Được phát triển."
"Chứ không phải trở thành công cụ để một số người đánh bóng tên tuổi và đánh cắp công lao của người khác."
Tôi dừng lại một giây. Sau đó tuyên bố:
"Tôi chính thức công bố."
"Mã nguồn cốt lõi của hệ thống Bàn Cổ sẽ được mở vĩnh viễn cho toàn bộ cộng đồng phát triển."
"Chào mừng mọi người..."
"Đến với kỷ nguyên mới."
"Một kỷ nguyên thuộc về những người sáng tạo."
Khoảnh khắc lời nói kết thúc. Cả hội trường bùng nổ tiếng vỗ tay. Tiếng hoan hô vang dội như sấm. Tôi đứng dưới ánh đèn. Bình thản nhìn tất cả. Kể từ giây phút này. Kỷ nguyên thuộc về Lục Thâm... Đã hoàn toàn kết thúc. Còn kỷ nguyên thuộc về tôi. Mới chỉ vừa bắt đầu. Sau khi buổi ra mắt kết thúc. Tên của tôi. Hay đúng hơn là mật danh Q. Đã lan truyền khắp Internet với tốc độ chưa từng có. 【Thiếu phu nhân hào môn bị ruồng bỏ hóa ra là đại thần công nghệ?】 【Cú lật kèo sảng khoái nhất năm: Dùng chính công ty của anh để dạy anh một bài học!】 【Giải mã Q thần Diệp Khinh Khinh: Bảy năm ẩn mình, một lần chấn động thế giới!】 Hàng loạt tiêu đề liên tục xuất hiện trên các mặt báo. Trong mắt công chúng. Tôi trở thành hình tượng của một người phụ nữ mạnh mẽ, nhẫn nhịn và đầy tính truyền kỳ. Quá khứ của tôi bị đào lại gần như sạch sẽ. Người ta kinh ngạc trước thành tích học tập và sự nghiệp rực rỡ của tôi. Đồng thời cũng tiếc nuối và khó hiểu. Vì sao một người như vậy lại cam tâm ở nhà suốt bảy năm. Vì yêu mà từ bỏ ánh hào quang của chính mình. Còn Lục Thâm... Hoàn toàn trở thành trò cười. Một kẻ cướp công lao của vợ. Vong ân phụ nghĩa. Tự cao tự đại. Cuối cùng lại bị chính hiện thực tát cho tỉnh mộng. Sau khi thân phận của tôi bị công khai. Giá cổ phiếu của Phi Phàm Khoa Kỹ tiếp tục lao dốc. Không còn bất kỳ cơ hội hồi phục nào nữa. Trước cổng công ty. Cổ đông phẫn nộ kéo đến đòi lời giải thích. Nhà cung cấp xếp hàng dài yêu cầu thanh toán công nợ. Cả tòa nhà hỗn loạn như một chiến trường. Lục Thâm nhìn thấy tất cả những tin tức đó từ giường bệnh. Ngay khi đọc xong bài báo đầu tiên. Anh ta đã giật phăng kim truyền dịch trên tay. Điên cuồng muốn xuống giường. Miệng không ngừng gọi tên tôi.
"Khinh Khinh..."
"Khinh Khinh..."
Không còn ai coi anh ta là vị Lục tổng cao cao tại thượng ngày nào nữa. Tài khoản ngân hàng bị đóng băng. Lệnh triệu tập của tòa án liên tiếp được gửi tới. Người mẹ luôn miệng xem anh ta như báu vật. Yêu thương anh ta hơn cả con trai ruột. Sau khi biết công ty phá sản. Nhà họ Lục quay về hai bàn tay trắng. Bà lập tức phủi sạch quan hệ. Sợ bản thân bị liên lụy bởi đống nợ khổng lồ. Còn Lâm Vãn Vãn... Từ lâu đã ôm hết những món đồ có giá trị trong văn phòng rồi biến mất không dấu vết. Không còn gì cả. Đó chính là món quà cuối cùng tôi dành cho anh ta. Một tuần sau. Tôi nhận được điện thoại từ tòa án. Thông báo đến làm thủ tục ly hôn. Bởi vì Lục Thâm không đồng ý ly hôn nên vụ việc phải chuyển sang giải quyết bằng tố tụng. Nhưng sau khi tôi nộp đầy đủ bằng chứng ngoại tình của anh ta. Cùng chứng cứ chứng minh toàn bộ tài sản cốt lõi của Phi Phàm Khoa Kỹ đều thuộc sở hữu cá nhân của tôi trước hôn nhân. Phiên tòa diễn ra rất nhanh. Trong phòng hòa giải của tòa án. Tôi gặp lại Lục Thâm. Chỉ mới hơn một tuần. Nhưng anh ta đã thay đổi đến mức gần như không nhận ra. Bộ đồ bệnh nhân nhăn nhúm treo lỏng lẻo trên người. Tóc bạc đi không ít. Đôi mắt đục ngầu. Không còn chút khí phách nào của ngày xưa. Khi nhìn thấy tôi. Cơ thể anh ta run lên dữ dội. Phải mất rất lâu mới khó nhọc thốt ra được vài chữ.