Cô Dâu Bị Đánh Tráo Của Vị Thần Ánh Sáng
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Cô Dâu Bị Đánh Tráo Của Vị Thần Ánh Sáng

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Lăng Vĩnh Khôi tìm đến khu Bến Muộn vào một buổi chiều muộn, dáng vẻ khác hẳn lần cuối ông gặp con gái mình. Không còn sự giận dữ, khinh miệt như trước, thay vào đó là một vẻ ngoài ôn hòa giả tạo mà Ý Nhi nhận ra ngay từ ánh mắt dò xét của ông.

"Cha đến đây có việc gì?" Ý Nhi hỏi, giọng cô thận trọng khi thấy cha mình xuất hiện trước cửa căn nhà tồi tàn của mình, điều chưa từng xảy ra suốt hơn một tháng qua.

"Ta đến thăm con," Lăng Vĩnh Khôi đáp, cố nở một nụ cười gượng gạo. "Cũng đã lâu cha con ta chưa nói chuyện tử tế với nhau."

Ý Nhi mời ông vào nhà, dù trong lòng cô đầy cảnh giác. Quả nhiên, sau vài câu chuyện xã giao vô thưởng vô phạt, Lăng Vĩnh Khôi dần chuyển sang chủ đề mà ông thực sự muốn nói đến.

"Con à," ông nói, giọng cố tỏ ra quan tâm, "cha biết cuộc sống hiện tại của con rất khó khăn. Cha cũng đã suy nghĩ nhiều, và cha nghĩ, có lẽ đây không phải là con đường tốt nhất cho tương lai của con. Nếu con chịu suy nghĩ lại, tìm một hướng đi khác tốt đẹp hơn, cha tin con sẽ có một cuộc sống xứng đáng hơn nhiều với những gì con đáng được hưởng."

Ý Nhi nhìn cha mình, lập tức nhận ra đằng sau những lời nói ấy là gì. "Cha đang nói đến việc thiếp nên rời bỏ Dạ Vũ, phải không?" cô hỏi thẳng, không vòng vo.

Lăng Vĩnh Khôi hơi khựng lại trước sự thẳng thắn của con gái, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. "Cha chỉ muốn điều tốt nhất cho con," ông nói. "Có một vị đại nhân quyền thế đã để ý đến con, sẵn sàng cho con một cuộc sống sung túc, danh giá. Con chỉ cần..."

"Cha không cần nói thêm," Ý Nhi ngắt lời, giọng cô lạnh hẳn đi. "Thiếp đã gặp Bá tước Cố Bạt Uy rồi. Thiếp đã từ chối lời đề nghị của hắn, và thiếp cũng từ chối luôn cả đề nghị này của cha."

"Con..." Lăng Vĩnh Khôi sững sờ, không ngờ con gái đã biết trước mọi chuyện. "Con không hiểu đâu, đây là cơ hội để cả gia tộc..."

"Con hiểu rất rõ," Ý Nhi đáp, giọng cô kiên quyết. "Cha muốn dùng thiếp để đổi lấy lợi ích cho gia tộc, giống như cha đã từng làm với cuộc hôn nhân đầu tiên. Nhưng thiếp đã có chồng, đã thề nguyện trước Chỉ Hồng Quang Minh, thiếp sẽ không phản bội lời thề ấy chỉ vì lợi ích vật chất."

Lăng Vĩnh Khôi đứng dậy, gương mặt ông đổi sắc, từ vẻ ôn hòa giả tạo chuyển sang sự tức giận không che giấu. "Con thật cố chấp! Con không biết mình đang từ chối một cơ hội lớn đến nhường nào sao?"

"Thiếp biết rõ," Ý Nhi đáp, đứng thẳng người đối diện với cha mình mà không hề run sợ. "Nhưng thiếp thà sống nghèo khó bên một người thật lòng, còn hơn sống sung túc bên một kẻ chỉ coi thiếp như một món hàng để trao đổi."

Lăng Vĩnh Khôi tức giận bỏ về, không nói thêm lời nào, để lại Ý Nhi đứng lặng trong căn nhà nhỏ, lòng đầy lo lắng về những gì sắp xảy ra tiếp theo. Cô biết, việc từ chối thẳng thừng như vậy chắc chắn sẽ khiến Cố Bạt Uy không dễ dàng bỏ cuộc.

Quả nhiên, chỉ vài ngày sau, khi Dạ Vũ đang ra ngoài biểu diễn, một nhóm người lạ mặt, ăn mặc như những tên côn đồ thuê mướn, đã tìm đến căn nhà nhỏ của họ. Ý Nhi đang một mình ở nhà, nghe tiếng gõ cửa mạnh bạo bất thường, cô cảnh giác không mở cửa ngay.

"Lăng cô nương," một giọng nói lạ vang lên bên ngoài, "Bá tước đại nhân mời cô nương đến phủ để bàn chuyện quan trọng. Xin cô nương mở cửa."

Ý Nhi im lặng, không đáp lại, nhưng tiếng gõ cửa ngày càng mạnh bạo hơn, rồi cánh cửa gỗ mỏng manh bắt đầu rung lên bần bật như thể sắp bị phá bung bất cứ lúc nào. Cô hoảng sợ lùi lại, tìm cách trốn ra cửa sau, nhưng vừa mở cửa sau đã thấy thêm hai tên côn đồ khác đứng chắn ngay lối ra.

"Cô nương không cần phải sợ," một tên trong đó nói, giọng đầy đe dọa. "Chỉ cần cô nương ngoan ngoãn theo chúng ta, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều."

Đúng lúc ấy, cánh cửa trước bị đá bung, những tên còn lại xông vào trong nhà. Ý Nhi hoảng loạn, lùi sát vào góc tường, tim đập thình thịch. Cô chưa từng trải qua tình huống nguy hiểm như thế này trong đời.

Ngay lúc ấy, tiếng bước chân vội vã vang lên từ ngoài ngõ. Dạ Vũ, vừa kết thúc buổi biểu diễn sớm hơn dự định vì linh cảm bất an, đã chạy như bay về nhà. Anh xông vào cửa, thấy cảnh tượng trước mắt, ánh mắt anh lập tức tối sầm lại.

"Buông cô ấy ra," anh nói, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng một sức nặng khiến cả đám côn đồ khựng lại trong giây lát.

"Thằng nhạc công rách rưới này dám lớn tiếng à?" một tên côn đồ cười khẩy, rút thanh đoản đao giắt bên hông, bước tới với vẻ đe dọa. "Biến ngay không ta chém cho một nhát!"

Dạ Vũ đứng chắn giữa đám côn đồ và Ý Nhi, không hề tỏ ra sợ hãi. Trong lòng anh, một cơn giận dữ mãnh liệt đang dâng trào — thứ cảm xúc mạnh mẽ nhất mà anh từng trải qua kể từ ngày bị trục xuất khỏi thiên giới. Nhìn thấy người phụ nữ mà anh đã dần đem lòng yêu thương đang run rẩy sợ hãi trong góc tường, một điều gì đó trong sâu thẳm con người anh như muốn bùng nổ.

"Ta đã nói, buông cô ấy ra," anh lặp lại, giọng anh giờ đây mang một âm sắc khác lạ, trầm vang như có tiếng chuông ngân vọng bên trong.

Tên côn đồ cầm đao lao tới, vung đao chém thẳng vào vai Dạ Vũ. Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi đao sắp chạm đến, đôi mắt Dạ Vũ bất chợt lóe lên một tia sáng vàng rực, mạnh đến mức cả gian phòng như sáng bừng lên trong tích tắc. Tên côn đồ hoảng hốt, thanh đao trong tay hắn run bần bật, và một luồng sức mạnh vô hình như đẩy bật hắn lùi lại mấy bước, ngã lăn ra đất.

"Cái... cái gì vậy?" một tên khác lắp bắp, mặt tái mét, nhìn Dạ Vũ với ánh mắt kinh hoàng.

Ánh sáng trong mắt Dạ Vũ chỉ lóe lên trong khoảnh khắc ngắn ngủi rồi tắt ngay, nhưng đủ để khiến cả đám côn đồ khiếp sợ. Chúng vội vàng đỡ đồng bọn dậy, không dám nán lại thêm giây phút nào, cuống cuồng tháo chạy khỏi căn nhà, để lại sự im lặng đến ngột ngạt.

Ý Nhi đứng chết trân trong góc tường, mắt mở to nhìn Dạ Vũ, vừa kinh ngạc vừa không giấu nổi sự bàng hoàng trước những gì vừa chứng kiến. "Chàng... chàng vừa làm gì vậy?" cô hỏi, giọng run rẩy.

Dạ Vũ quay lại nhìn cô, trong ánh mắt anh giờ đây là sự lo lắng xen lẫn áy náy vì đã để lộ ra điều anh cố giấu kín bấy lâu. "Ta xin lỗi," anh nói, bước đến ôm lấy cô, cảm nhận rõ cơ thể cô vẫn còn run rẩy vì sợ hãi. "Ta sẽ giải thích mọi chuyện, nhưng trước hết, cô nương có sao không?"

Ý Nhi lắc đầu, gục vào vòng tay anh, cảm giác an toàn kỳ lạ dâng lên dù vừa trải qua một phen kinh hoàng. Cô không hỏi thêm gì lúc này, chỉ để yên cho vòng tay ấm áp ấy bao bọc lấy mình, nhưng trong lòng cô, câu hỏi về con người thật sự của Dạ Vũ giờ đây càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.

Tin tức về việc đám thuộc hạ bị đánh bật lui bởi một tên nhạc công vô danh nhanh chóng được báo về phủ Cố Bạt Uy. Hắn ngồi trong thư phòng, nghe báo cáo với vẻ mặt tối sầm lại, ánh mắt hắn lần đầu tiên lộ ra một tia dè chừng thực sự.

"Một tên nhạc công tay không mà có thể khiến năm tên tay sai của ta khiếp sợ bỏ chạy?" hắn lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. "Có gì đó không ổn ở người này."

"Đại nhân định làm gì tiếp theo?" Tạ Khắc Dung hỏi.

Cố Bạt Uy im lặng một lúc lâu, ánh mắt hắn nheo lại đầy toan tính. "Điều tra kỹ hơn về gốc gác của tên nhạc công đó," hắn ra lệnh. "Ta muốn biết rõ hắn thực sự là ai, trước khi ta quyết định bước đi tiếp theo."

Sau khi đám côn đồ bỏ chạy, Ý Nhi và Dạ Vũ ngồi lặng trong căn nhà nhỏ, cả hai đều chưa hết bàng hoàng vì biến cố vừa xảy ra. Ý Nhi rót cho anh một chén nước, tay cô vẫn còn run nhẹ.

"Chàng nói là sẽ giải thích," cô nhắc lại, giọng cô đã bình tĩnh hơn nhưng ánh mắt vẫn đầy mong đợi một câu trả lời thỏa đáng.

Dạ Vũ nhìn cô hồi lâu, trong lòng anh giằng co dữ dội. Anh biết, sau những gì vừa xảy ra, anh không thể tiếp tục giấu diếm mãi được nữa. Nhưng anh cũng sợ rằng, nếu nói ra sự thật quá đột ngột ngay lúc cô còn đang hoảng loạn, có thể sẽ khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

"Ta hứa sẽ nói cho cô nương biết toàn bộ sự thật," anh nói, nắm lấy tay cô, "nhưng xin cho ta thêm chút thời gian để chuẩn bị, vì câu chuyện này không đơn giản chút nào. Điều quan trọng nhất lúc này là ta cần đảm bảo cô nương được an toàn. Bọn chúng đã ra tay một lần, chắc chắn sẽ không dừng lại ở đó."

Ý Nhi gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối tơ vò. Cô nắm chặt lấy tay anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc, và trong khoảnh khắc ấy, cô quyết định rằng dù sự thật phía trước có là gì, cô cũng sẽ đối mặt cùng anh, như cách họ đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn suốt hơn một tháng qua.

Đã sao chép liên kết chương