Chương 20
Chương 20 — Cô Dâu Bị Đánh Tráo Của Vị Thần Ánh Sáng
Tiếng vó ngựa và tiếng hô lệnh vang vọng ngày càng gần, và chỉ ít phút sau, Quan Chưởng Ấn của triều đình Lam Thành, cùng một đội cấm vệ quân, xông vào đại sảnh dinh thự Cố Bạt Uy. Hóa ra, chính bà lão hàng xóm tốt bụng nơi khu Bến Muộn, sau khi nghe tin về việc Ý Nhi bị bắt cóc, đã không quản ngại tuổi già sức yếu, tự mình chạy đến tận cửa nha môn để báo tin, khẩn cầu triều đình can thiệp trước khi quá muộn.
"Chuyện gì đang xảy ra ở đây?" Quan Chưởng Ấn quát lớn, ánh mắt ông kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trong đại sảnh — cánh cửa bị phá tan, bình hương vỡ nát, thanh kiếm gãy đôi nằm lăn lóc, và giữa tất cả, một người đàn ông đang tỏa ra luồng ánh sáng kỳ lạ đứng cạnh một cô gái trong bộ xiêm y cưới xộc xệch.
"Quan Chưởng Ấn đến đúng lúc lắm," Dạ Vũ nói, giọng anh đã dịu lại phần nào dù luồng hào quang quanh người vẫn chưa tắt hẳn. "Xin đại nhân làm chứng cho những tội ác mà Bá tước Cố Bạt Uy đã gây ra."
Cố Bạt Uy, dù đang trong tình thế bất lợi, vẫn cố gắng vớt vát lại thể diện. "Đây chỉ là hiểu lầm," hắn nói, giọng hắn cố lấy lại vẻ uy nghiêm quen thuộc. "Ta chỉ đang tổ chức hôn lễ với vị hôn thê đã đồng ý trước đó, không hiểu sao tên này lại xông vào phá rối."
"Hắn nói dối!" Ý Nhi hét lên, bước lên phía trước dù thân hình cô vẫn còn run rẩy. "Thưa Quan Chưởng Ấn, thiếp bị bắt cóc ngay giữa chợ đêm, bị giam giữ trái phép suốt hai ngày qua, và giờ bị ép buộc phải hoàn tất một hôn lễ mà thiếp chưa từng đồng ý. Xin đại nhân minh xét!"
Quan Chưởng Ấn nhíu mày, ánh mắt ông quét qua bộ xiêm y cưới nhàu nát cùng những vết bầm tím lộ rõ trên cánh tay Ý Nhi, rồi nhìn sang những tên lính canh đang run rẩy quỳ rạp trên nền đá, không ai dám lên tiếng bênh vực cho chủ nhân của mình.
"Có ai trong các ngươi dám xác nhận lời nói của cô nương này là đúng sự thật không?" Quan Chưởng Ấn hỏi, giọng ông nghiêm nghị.
Một khoảng lặng bao trùm đại sảnh. Cuối cùng, một trong những nữ tỳ từng ghé tai thì thầm an ủi Ý Nhi trước đó, run rẩy bước ra, quỳ xuống trước mặt Quan Chưởng Ấn. "Thưa đại nhân, tiểu nữ xin làm chứng," nàng nói, giọng run nhưng kiên quyết. "Lăng cô nương đã bị bắt cóc mang về đây trái với ý muốn, và Bá tước đại nhân đã ra lệnh cưỡng ép cô ấy hoàn tất hôn lễ ngay trong đêm nay."
Cố Bạt Uy trừng mắt nhìn nữ tỳ vừa lên tiếng, nhưng đã quá muộn để ngăn cản. Dạ Vũ, nhân cơ hội này, tiếp tục lên tiếng, giọng anh vang vọng đầy uy lực khắp đại sảnh.
"Không chỉ có vậy," anh nói, "Bá tước Cố Bạt Uy còn cấu kết với Doãn Thanh Nhàn, phu nhân kế thất của Hương Hầu Lăng Vĩnh Khôi, cùng mưu sĩ Tạ Khắc Dung đang đứng kia, dàn dựng một âm mưu vu khống Lăng Ý Nhi tội trộm cắp gia bảo, nhằm hãm hại thanh danh và cô lập nàng khỏi mọi sự bảo vệ của gia tộc, để dễ bề thực hiện dã tâm chiếm đoạt."
Tạ Khắc Dung, nghe đến tên mình bị vạch trần công khai, mặt hắn trắng bệch, cố lùi ra phía cửa định bỏ trốn, nhưng đã bị đội cấm vệ quân chặn đứng lại ngay lập tức.
"Đại nhân, thần..." Tạ Khắc Dung lắp bắp quay sang nhìn Cố Bạt Uy, cầu cứu, nhưng Bá tước chỉ trừng mắt nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng, không hề có ý định bảo vệ kẻ thuộc hạ đã từng trung thành phục vụ mình suốt nhiều năm. Nhận ra mình có thể bị bỏ rơi để làm vật tế thần, Tạ Khắc Dung đổi giọng, quỳ sụp xuống trước Quan Chưởng Ấn.
"Thần xin khai báo toàn bộ sự thật để chuộc tội!" hắn nói nhanh, giọng hắn run rẩy. "Mọi kế hoạch, từ việc sắp đặt hôn ước giả tạo với gia tộc họ Vệ, đến việc dàn dựng vụ vu khống trộm cắp, đều do chính Bá tước Cố Bạt Uy chủ mưu. Thần chỉ là kẻ thừa hành theo lệnh của ngài ấy!"
Cố Bạt Uy trừng mắt nhìn kẻ thuộc hạ phản bội, nhưng lời khai ấy đã được nói ra trước mặt Quan Chưởng Ấn và hàng chục nhân chứng, không thể nào rút lại được nữa.
"Ngươi có bằng chứng gì cho những cáo buộc này không?" Quan Chưởng Ấn hỏi, giọng ông thận trọng nhưng đầy nghiêm khắc.
"Thần có nhân chứng," Dạ Vũ đáp. Đúng lúc ấy, như đã được sắp đặt từ trước, nhũ mẫu của Ý Nhi, người đã âm thầm theo dõi tình hình suốt mấy ngày qua và cũng vội vã chạy đến khi hay tin, bước vào đại sảnh, quỳ xuống trước Quan Chưởng Ấn.
"Thưa đại nhân, lão nô xin làm chứng," bà nói, giọng bà run rẩy nhưng kiên định. "Lão nô đã tận tai nghe được cuộc trò chuyện giữa phu nhân Doãn Thanh Nhàn và một người đàn ông tự xưng là Tạ tiên sinh, bàn bạc về việc giấu chiếc trâm ngọc bích vào đồ đạc của tiểu thư Ý Nhi để vu oan giá họa."
Cả đại sảnh xôn xao trước những lời khai liên tiếp được đưa ra. Cố Bạt Uy, nhận ra tình thế đã hoàn toàn xoay chuyển bất lợi cho mình, cơn giận dữ và sự cùng quẫn khiến hắn không còn giữ được vẻ điềm tĩnh giả tạo nữa.
"Các ngươi nghĩ vài lời khai vô căn cứ này có thể lật đổ được ta sao?" hắn gầm lên, ánh mắt hắn dại đi vì phẫn nộ. "Ta là Cố Bạt Uy! Ta đã cống hiến cả đời mình để xây dựng quyền lực này, không một kẻ nào, dù là thần thánh hay phàm nhân, có quyền tước đoạt nó khỏi tay ta!"
"Quyền lực mà ngươi có được," Dạ Vũ đáp, giọng anh lạnh lùng, "không phải để ngươi chà đạp lên phẩm giá và tự do của người khác. Ngươi đã dùng nó để thao túng pháp luật, để ép buộc một gia đình phản bội chính con gái ruột của mình, để biến hôn nhân thiêng liêng thành công cụ chiếm đoạt. Đó không phải là quyền lực xứng đáng được tôn trọng, mà là tội ác cần phải bị trừng phạt."
"Ngươi nghĩ ta làm tất cả những điều này chỉ vì dục vọng nhất thời sao?" Cố Bạt Uy cười khan, tiếng cười chứa đầy cay đắng và điên loạn. "Ta đã nhìn thấy Ý Nhi từ buổi dạo chợ đầu năm, và ngay khoảnh khắc ấy, ta biết nàng chính là thứ ta cần để hoàn thiện mọi thứ ta đã gây dựng — không chỉ nhan sắc, mà còn cả những mối quan hệ buôn bán của gia tộc họ Lăng mà ta cần để củng cố vị thế trong Cửu Đại Thế Gia. Ta đã leo lên vị trí này bằng chính đôi tay mình, không dựa vào ai, và ta sẽ không để bất cứ điều gì, kể cả một tên nhạc công mang thân phận kỳ lạ, cản đường ta có được thứ ta muốn!"
"Đó không phải là tình yêu, cũng không phải tham vọng chính đáng," Ý Nhi lên tiếng, giọng cô run nhưng đầy khinh bỉ, dù lưỡi dao vẫn còn kề sát cổ mình. "Đó chỉ là lòng chiếm hữu ích kỷ của một kẻ quen được mọi thứ mà không cần quan tâm đến cảm xúc hay ý muốn của người khác."
"Ngươi không có quyền phán xét ta!" Cố Bạt Uy hét lên, cơn tuyệt vọng cùng đường khiến hắn mất hết lý trí. Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại nơi Ý Nhi đang đứng gần Quan Chưởng Ấn, một ý nghĩ điên cuồng lóe lên trong đầu hắn.
Trước khi bất cứ ai kịp phản ứng, hắn lao đến, giật lấy con dao găm giấu trong ống tay áo, một tay chụp lấy vai Ý Nhi kéo giật về phía mình, lưỡi dao kề sát cổ cô. "Tất cả lùi lại!" hắn gào lên, ánh mắt hắn dại đi vì sự cùng quẫn. "Nếu không, ta sẽ giết con bé này ngay tại đây!"
Đại sảnh chìm trong sự im lặng chết chóc. Ý Nhi đứng cứng đờ, lưỡi dao lạnh buốt kề sát làn da cổ mình, nhưng cô cắn răng, không hề để lộ sự sợ hãi ra ngoài, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Dạ Vũ, truyền đi một thông điệp không lời: đừng vì cô mà khiến bản thân anh gặp nguy hiểm.
Dạ Vũ đứng chết lặng trong khoảnh khắc ấy, cơn giận dữ và nỗi sợ hãi tột cùng cho sự an toàn của Ý Nhi giằng xé trong lòng anh. Nhưng anh biết, nếu bây giờ anh hành động thiếu thận trọng, mạng sống của cô có thể bị đe dọa trực tiếp chỉ trong tích tắc.
"Thả nàng ra," anh nói, giọng anh cố giữ bình tĩnh dù toàn thân đang run lên vì kìm nén cơn thịnh nộ đang chực trào. "Chuyện này là giữa ta và ngươi, đừng lôi kéo người vô tội vào."
"Ta không còn gì để mất nữa!" Cố Bạt Uy hét lên, giọng hắn đầy vẻ điên loạn. "Ngươi đã phá hủy tất cả những gì ta xây dựng! Nếu ta phải sụp đổ, ta sẽ kéo theo cả con bé này xuống cùng ta!"
Quan Chưởng Ấn ra hiệu cho đội cấm vệ quân giữ nguyên vị trí, không dám khinh suất hành động vì sợ gây nguy hiểm đến tính mạng Ý Nhi. Cả đại sảnh nín thở theo dõi, không khí căng thẳng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập của từng người có mặt.
Ý Nhi, dù lưỡi dao vẫn kề sát cổ, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Dạ Vũ, và trong khoảnh khắc ấy, cô khẽ mấp máy môi, không thành tiếng nhưng đủ để anh đọc được: "Thiếp tin chàng."
Dạ Vũ hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh khóa chặt vào Cố Bạt Uy, cảm nhận toàn bộ luồng ánh sáng nguyên thủy trong cơ thể mình đang cuộn trào, chờ đợi thời cơ chính xác để hành động mà không gây nguy hiểm cho người anh yêu thương.