Chương 13
Chương 13
“Mẹ… là thật… có chữ ký của bố…”
Triệu Hồng như mất hết sức lực, ngã lưng xuống ghế.
“Hết rồi… thật sự hết rồi…”
Tôi nhìn hai người họ. Không chút cảm xúc.
“Nhưng…” tôi chậm rãi lên tiếng.
Ánh mắt họ lập tức sáng lên, như người sắp chết đuối vớ được một cọng rơm.
“Hôm nay tôi gọi các người đến… không phải để khoe.”
“Mà là để nói chuyện làm ăn.”
“Làm ăn?” Triệu Hồng hỏi dồn dập, như sợ bỏ lỡ cơ hội cuối cùng.
“Đơn giản thôi.”
Tôi lấy ra một bản hợp đồng khác, đặt trước mặt họ. Đó là giấy chuyển nhượng quyền sở hữu.
“Ký vào đây.”
“Chu Minh tự nguyện từ bỏ một phần trăm quyền sở hữu của mình, chuyển toàn bộ cho tôi.”
“Ký xong… căn nhà này sẽ không còn bất kỳ liên quan nào đến các người nữa.”
“Dựa vào cái gì chứ!” Triệu Hồng bật dậy như bị điện giật, “Tại sao phải từ bỏ! Đó cũng là tiền mà!”
Tôi không đáp ngay. Chỉ chậm rãi lấy chiếc USB ra, đặt lên bàn, đẩy nhẹ về phía họ.
“Dựa vào… cái này.”
Hai người họ nhìn chiếc USB, ánh mắt hoang mang.
“Cái gì đây?”
“Một đoạn video.” tôi nói, giọng nhẹ như gió, nhưng từng chữ lại nặng như đá.
“Ghi lại những lời ‘tâm sự’ của hai người… bên giường bệnh của Chu Vệ Quốc.”
Chu Minh lập tức tái mặt. Triệu Hồng cũng cứng đờ, ánh mắt lóe lên hoảng loạn.
“Cô… cô dọa tôi à!”
“Có dọa hay không… các người có thể thử.”
Tôi đứng dậy, bước đến chiếc TV.
“Cắm USB vào đây… là xem được ngay.”
“Hay là… chúng ta cùng xem lại?”
“Xem xem… khi người đàn ông đó sắp chết, hai người đã nói gì.”
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào họ.
“Đoạn video này… nếu lan ra ngoài.”
“Không chỉ là cả làng.”
“Cả huyện… cũng sẽ biết.”
“Đến lúc đó, các người không còn là bất hiếu nữa.”
“Mà là… không bằng cầm thú.”
Không khí trong phòng như đông cứng lại. Triệu Hồng run rẩy, không kiểm soát được. Chu Minh thì chân mềm nhũn, gần như không đứng vững. Tôi không nói dối. Bởi vì đó là bí mật bẩn thỉu nhất của họ. Nó nằm trong tay tôi.
“Ký… hay không ký?”
Tôi nhìn họ. Không còn giận dữ. Chỉ còn lạnh.
“Các người tự chọn.”
Một khoảng im lặng nặng như chì đè xuống cả căn phòng. Chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp của Triệu Hồng và Chu Minh, từng nhịp một, như sắp vỡ ra trong lồng ngực. Họ nhìn chằm chằm chiếc USB trên bàn… như nhìn một quả bom chưa kịp phát nổ. Mồ hôi rịn ra trên trán Chu Minh, chảy dọc theo gò má. Môi Triệu Hồng trắng bệch, run đến mức không còn giữ được hình dạng. Bà ta hiểu. Họ không còn đường lui. Chỉ cần đoạn video đó bị tung ra… thì không chỉ mất nhà. Mà là mất sạch mặt mũi, danh dự, và cả cái gọi là “làm người”. Một kiểu “chết” còn đau hơn bất cứ thứ gì. Triệu Hồng như quả bóng xì hơi, ngã gục xuống ghế, nhắm mắt lại. Một chữ, bị bà ta nghiến ra từ kẽ răng. Chu Minh như được tha mạng. Anh ta run rẩy cầm bút, không dám nhìn tôi thêm một lần nào nữa. Ở phần “bên chuyển nhượng”… Anh ta ký tên. Nét chữ xiêu vẹo. Như chính con người anh ta. Sau đó, ấn tay. Khoảnh khắc đó, vai anh ta sụp hẳn xuống. Không phải vì tôi đánh bại anh ta. Mà vì anh ta… cuối cùng cũng tự nhìn thấy mình. Tôi thu lại bản hợp đồng. Kiểm tra từng chi tiết. Không sai một chữ. Tôi cầm chiếc USB lên. Ngay trước mặt họ. Một tiếng gãy khô khốc. Tôi bẻ nó làm đôi. Âm thanh đó… giống như thứ cuối cùng họ còn bấu víu, vỡ nát.
“Bên trong… tôi đã xóa rồi.”
Tôi ném hai mảnh vỡ vào thùng rác.
“Tôi không muốn nhìn thấy các người nữa.”
“Từ giờ trở đi… không ai nợ ai.”
Đó là lời kết. Chu Minh và Triệu Hồng đứng dậy. Ánh mắt trống rỗng. Bước đi như hai cái xác không hồn. Rời khỏi căn nhà mà họ chỉ “chạm vào” chưa đầy một giờ. Tôi không nhìn theo. Vì tôi biết. Phần còn lại của họ… mới thật sự bắt đầu. Một người đàn ông vô sinh. Một gia đình bị khinh rẻ. Một kẻ lừa dối… trắng tay. Ở cái làng đó… Mỗi ngày của họ sẽ dài hơn cả một bản án. Và tất cả… là do họ tự chọn. Tôi tiễn luật sư Tôn ra về. Ở lại một mình. Trong căn nhà trống… nhưng lại ấm đến lạ. Tôi bước ra ban công. Nhìn xuống thành phố rực sáng ánh đèn. Nước mắt… cuối cùng cũng rơi. Không phải vì đau. Vì được buông. Vì được bắt đầu lại. Tôi gọi cho bố.