Chương 2
Chương 2 — Cửa Hiệu Áo Dài Cuối Phố
Ba ngày sau khi thông báo về dự án chỉnh trang đô thị được công bố, người đàn ông trẻ tuổi mà Đoan từng nhìn thấy trong nhóm khảo sát bất ngờ xuất hiện tại cửa tiệm Vĩnh Xuân, không phải trong bộ trang phục công sở chỉnh tề như lần trước, mà trong một chiếc áo sơ mi giản dị, tay cầm một cuốn sổ tay quen thuộc.
"Xin lỗi, đây có phải tiệm may áo dài nổi tiếng nhất phố này không?" anh hỏi, giọng anh lịch sự, ánh mắt anh quan sát khắp không gian tiệm với sự tò mò rõ rệt.
"Đúng vậy, đây là tiệm Vĩnh Xuân," Đoan đáp, giọng cô có phần dè dặt khi nhận ra anh chính là một trong những người thuộc nhóm khảo sát dự án mấy ngày trước. "Anh cần tôi giúp gì?"
"Tôi muốn đặt may một chiếc áo dài," người đàn ông đáp, có phần ngập ngừng trước thái độ hơi lạnh nhạt của Đoan. "Tôi nghe nói đây là nơi lưu giữ kỹ thuật may áo dài truyền thống tinh xảo nhất vùng."
Đoan nhíu mày, không giấu được sự ngạc nhiên. "Anh đặt may áo dài? Cho ai vậy?"
"Cho mẹ tôi," anh đáp, mỉm cười. "Sắp tới sinh nhật bảy mươi tuổi của bà, tôi muốn tặng bà một món quà thực sự ý nghĩa."
Dù vẫn còn chút cảnh giác, bản năng nghề nghiệp của Đoan trỗi dậy, thúc đẩy cô bắt đầu công việc tư vấn quen thuộc. "Anh có biết mẹ anh thích kiểu dáng, màu sắc nào không? Chúng tôi có thể thiết kế theo yêu cầu riêng, hoặc tham khảo những mẫu có sẵn."
"Tôi nghĩ, có lẽ tôi cần sự tư vấn của cô," anh đáp thành thật. "Tôi không rành về những chuyện này lắm."
Đoan bắt đầu giới thiệu cho anh xem một số mẫu vải, một số kiểu dáng phổ biến, giọng cô dần trở nên tự nhiên hơn khi được nói về công việc mà cô yêu thích nhất. Người đàn ông lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đặt những câu hỏi thể hiện sự quan tâm chân thành, không phải chỉ là phép lịch sự xã giao.
"Xin lỗi, tôi vẫn chưa biết tên anh," Đoan nói sau một lúc, nhận ra mình đã bỏ sót phép lịch sự cơ bản.
"Bùi Quang Duy," anh đáp, đưa tay ra bắt tay cô theo phong cách lịch thiệp. "Còn cô?"
"Phạm Thục Đoan," cô đáp, bắt tay anh, dù trong lòng vẫn còn vương vấn sự cảnh giác khi nhớ lại anh chính là người thuộc nhóm khảo sát dự án đe dọa đến chính tiệm của cô.
***
Trong khi đo số đo và ghi chép các yêu cầu của Quang Duy, Đoan không thể không đề cập đến vấn đề đang khiến cô trăn trở suốt mấy ngày qua.
"Anh Duy này," cô nói, cố gắng giữ giọng bình thản dù trong lòng đầy căng thẳng. "Tôi thấy anh mấy ngày trước, trong nhóm khảo sát dự án chỉnh trang đô thị phải không?"
Quang Duy hơi khựng lại trong giây lát, nhận ra sự thay đổi trong thái độ của cô. "Đúng vậy," anh thừa nhận. "Tôi là kiến trúc sư quy hoạch, được công ty cử đến khảo sát thực địa cho dự án."
"Vậy anh biết rõ, tiệm này của gia đình tôi nằm trong diện có thể bị giải tỏa," Đoan nói, giọng cô không giấu được sự căng thẳng.
"Tôi biết," Quang Duy đáp, giọng anh trở nên nghiêm túc. "Và tôi hiểu, điều đó chắc hẳn khiến cô rất lo lắng."
"Lo lắng thôi chưa đủ để diễn tả," Đoan đáp, giọng cô có phần gay gắt hơn dự định. "Đây là tiệm mà bà nội tôi đã gây dựng suốt hơn năm mươi năm. Nó không chỉ là một cửa hàng, mà là cả một phần lịch sử của con phố này."
Quang Duy im lặng một lúc, ánh mắt anh trở nên trầm ngâm. "Tôi hiểu cảm giác đó," anh nói cuối cùng. "Thành thật mà nói, khi bước chân vào con phố này lần đầu tiên, tôi cũng cảm nhận được giá trị đặc biệt của nó — không chỉ là những con số trên bản đồ quy hoạch, mà là cả một không gian sống động, đầy ắp câu chuyện."
"Vậy tại sao anh vẫn tham gia vào dự án có thể phá hủy tất cả những điều đó?" Đoan hỏi thẳng, không giấu diếm sự bức xúc trong lòng.
Quang Duy trầm ngâm trước câu hỏi ấy, dường như đang tự vấn chính bản thân mình. "Đó là công việc của tôi," anh đáp, dù giọng anh không còn chắc chắn như trước. "Nhưng tôi hứa, tôi sẽ cố gắng đảm bảo rằng, nếu dự án thực sự cần triển khai, những giá trị văn hóa quan trọng như tiệm của cô sẽ được xem xét một cách công bằng, thấu đáo nhất."
Lời hứa ấy, dù chưa đủ để xóa tan hoàn toàn sự lo lắng và cả một chút ngờ vực trong lòng Đoan, nhưng cũng phần nào khiến cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của người đàn ông trước mặt — một sự chân thành hiếm hoi mà cô không ngờ có thể tìm thấy ở một người thuộc phía dự án đang đe dọa chính cuộc sống của gia đình cô.
***
Sau khi hoàn tất việc đo số đo, Đoan dẫn Quang Duy đi tham quan xưởng may phía sau tiệm, nơi Bích Ngân và hai người thợ lớn tuổi khác đang tỉ mỉ làm việc với từng đường kim mũi chỉ. Quang Duy quan sát với vẻ thích thú không giấu diếm, thỉnh thoảng dừng lại hỏi han về từng công đoạn.
"Đây là công đoạn thêu tay," Đoan giải thích, chỉ vào một người thợ lớn tuổi đang cặm cụi thêu từng cánh hoa nhỏ xíu lên nền vải lụa. "Mỗi họa tiết có thể mất hàng tuần để hoàn thành, tùy độ phức tạp."
"Thật đáng kinh ngạc," Quang Duy nói, cúi xuống quan sát gần hơn những đường thêu tinh xảo. "Tôi chưa từng nghĩ một chiếc áo lại có thể chứa đựng nhiều công sức và tài năng đến vậy."
"Đó chính là điều khiến áo dài truyền thống trở nên đặc biệt," Đoan đáp, giọng cô tự hào rõ rệt. "Không giống như thời trang công nghiệp sản xuất hàng loạt, mỗi chiếc áo dài từ tiệm chúng tôi đều là độc nhất, mang trong mình câu chuyện riêng của người mặc và cả người tạo ra nó."
Quang Duy im lặng một lúc, dường như đang suy ngẫm sâu sắc về những gì vừa chứng kiến. "Tôi bắt đầu hiểu tại sao việc bảo tồn những nơi như thế này lại quan trọng đến vậy," anh nói khẽ, gần như thì thầm với chính mình.
Bích Ngân, tò mò quan sát vị khách lạ đang trò chuyện thân mật với sư phụ của mình, không giấu được sự tò mò khi Quang Duy rời đi. "Chị Đoan, anh ấy là ai vậy? Trông có vẻ khác với khách hàng thông thường của mình."
"Anh ấy là kiến trúc sư quy hoạch, thuộc nhóm đang khảo sát dự án chỉnh trang," Đoan đáp, giọng cô có phần trầm ngâm.
"Vậy sao chị vẫn nhận may áo cho anh ta?" Bích Ngân hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên.
"Chị cũng không chắc," Đoan thừa nhận. "Nhưng có điều gì đó ở anh ấy khiến chị cảm thấy, có lẽ, không phải ai trong dự án đó cũng chỉ nhìn thấy con phố này như những con số trên bản vẽ."
***
Buổi tối hôm đó, khi kể lại cuộc gặp gỡ cho mẹ nghe, bà Ngọc Hương tỏ ra thận trọng hơn nhiều so với con gái. "Con cẩn thận đấy, Đoan à," bà nói, giọng bà đầy lo lắng. "Người của dự án đó, dù có vẻ tử tế đến đâu, cuối cùng vẫn đứng về phía muốn lấy đi tiệm của mình."
"Con biết, mẹ ạ," Đoan đáp. "Con không ngây thơ đến mức tin tưởng hoàn toàn chỉ vì vài lời nói dễ nghe. Nhưng con nghĩ, nếu có ai đó bên trong dự án thực sự hiểu và tôn trọng giá trị của con phố này, có lẽ đó sẽ là cơ hội để mình tìm được tiếng nói chung, thay vì chỉ đối đầu một cách vô vọng."
Bà Ngọc Hương trầm ngâm trước lập luận của con gái, dù vẫn còn nhiều băn khoăn. "Mẹ hy vọng con đúng," bà nói cuối cùng. "Nhưng đừng đặt quá nhiều hy vọng vào một người mà mình chỉ mới gặp một lần, con nhé."
Đoan gật đầu, dù trong lòng cô không thể phủ nhận rằng, cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Quang Duy đã để lại một ấn tượng khó phai — không chỉ vì sự chân thành hiếm hoi cô cảm nhận được từ anh, mà còn vì một cảm giác mơ hồ rằng, có lẽ, số phận đang sắp đặt một điều gì đó lớn lao hơn giữa họ, điều mà cả hai đều chưa thể lường trước được vào lúc này.
Trước khi đi ngủ, Đoan lấy ra số đo vừa ghi lại của Quang Duy, bắt đầu phác thảo những ý tưởng đầu tiên cho chiếc áo dài dành tặng mẹ anh. Cô muốn tạo ra một thiết kế thực sự đặc biệt, không chỉ vì đó là một đơn hàng bình thường, mà vì cô cảm nhận được sự chân thành trong mong muốn của người con trai dành cho mẹ mình — một tình cảm mà cô luôn trân trọng sâu sắc trong công việc của mình.
"Màu lụa xanh ngọc bích sẽ hợp với người phụ nữ lớn tuổi," cô lẩm bẩm một mình, tay cô phác họa nhanh vài đường nét trên giấy. "Kết hợp với họa tiết hoa mộc lan, biểu tượng cho sự trường thọ và cao quý."
Khi hoàn thành bản phác thảo đầu tiên, Đoan ngồi lặng lẽ ngắm nhìn nó một lúc lâu, lòng cô vẫn còn vương vấn những suy nghĩ về cuộc gặp gỡ bất ngờ hôm nay, và về những gì tương lai có thể mang đến cho cả tiệm Vĩnh Xuân lẫn chính cuộc đời cô. Ngoài khung cửa sổ, ánh đèn đường hắt bóng lên con phố cổ vắng lặng, như đang lặng lẽ chứng kiến những xáo trộn mới vừa bắt đầu len lỏi vào cuộc sống vốn bình yên của cô, báo hiệu một chương mới đầy bất ngờ sắp mở ra.