Chương 24
Chương 24 — Cửa Hiệu Áo Dài Cuối Phố
Sau lễ cầu hôn lãng mạn, cả gia đình bước vào giai đoạn chuẩn bị cho đám cưới với một tinh thần hào hứng nhưng cũng đầy thận trọng. Đoan cùng Quang Duy quyết định chọn ngày cưới vào đúng dịp cuối năm, khi thời tiết mát mẻ, dễ chịu nhất, và cũng là lúc công việc kinh doanh của cả hai đã tương đối ổn định để có thể dành trọn tâm sức cho ngày trọng đại.
"Chúng ta nên tổ chức đám cưới theo phong cách nào?" Bà Ngọc Hương hỏi trong một buổi họp gia đình để bàn bạc kế hoạch, ánh mắt bà đầy sự háo hức không kém gì Đoan.
"Con muốn giữ những nghi thức truyền thống quan trọng nhất," Đoan đáp, đã suy nghĩ kỹ lưỡng về điều này từ lâu. "Nhưng con cũng muốn kết hợp thêm những yếu tố hiện đại, để buổi lễ vừa trang trọng, vừa gần gũi, ấm cúng."
Quang Duy gật đầu đồng tình. "Con nghĩ, đám cưới nên được tổ chức ngay tại con phố này," anh đề xuất. "Không cần phải thuê những địa điểm sang trọng ở nơi khác. Con phố Hoài Xuân đã là nơi chứng kiến toàn bộ câu chuyện của chúng con, đó cũng nên là nơi chứng kiến ngày trọng đại nhất."
Ý tưởng ấy nhận được sự đồng thuận tuyệt đối từ cả gia đình. Cả con phố, khi nghe tin về đám cưới sắp tới của Đoan và Quang Duy, cũng không giấu được sự háo hức, nhiều hộ gia đình còn chủ động đề nghị được góp sức chuẩn bị, coi đây như một sự kiện chung của cả cộng đồng chứ không chỉ riêng của một gia đình.
***
Đúng như lời hứa, Đoan bắt tay vào việc tự thiết kế và may chiếc áo dài cưới cho chính mình, dành những giờ phút rảnh rỗi hiếm hoi giữa công việc bận rộn để tỉ mỉ hoàn thiện từng chi tiết nhỏ nhất. Cô chọn nền vải lụa trắng ngà cao cấp, kết hợp họa tiết hoa sen được thêu tay tinh xảo — biểu tượng mà cô luôn yêu thích và cũng gắn liền với câu chuyện tình yêu của cô và Quang Duy từ đêm cầu hôn đáng nhớ.
"Chị để em phụ giúp với," Bích Ngân đề nghị, khi thấy Đoan miệt mài bên khung thêu vào những buổi tối muộn. "Chiếc áo cưới quan trọng thế này, một mình chị làm sẽ vất vả lắm."
"Cảm ơn em," Đoan đáp, mỉm cười biết ơn trước sự tận tâm của cô học trò. "Nhưng chị muốn tự tay hoàn thành phần lớn công đoạn, như một cách để trân trọng khoảnh khắc đặc biệt này. Em có thể giúp chị ở những chi tiết hoàn thiện cuối cùng."
Thanh Trúc, với con mắt thẩm mỹ tinh tế đã được rèn giũa qua thời gian học tập, cũng đóng góp nhiều ý tưởng quý giá về cách phối màu, cách bố trí họa tiết sao cho vừa sang trọng, vừa tôn lên vẻ đẹp truyền thống của chiếc áo dài cưới.
***
Trong khi đó, bà Xuân, dù sức khỏe đã yếu đi nhiều theo tuổi tác, vẫn kiên quyết muốn đích thân tham gia vào việc chuẩn bị cho đám cưới của cháu gái. Bà dành nhiều buổi chiều ngồi cùng Đoan, kể lại những câu chuyện về đám cưới của chính mình sáu mươi năm trước, về những phong tục truyền thống mà gia đình đã gìn giữ qua nhiều thế hệ.
"Ngày xưa, đám cưới của bà đơn giản lắm," bà Xuân kể, giọng bà đầy hoài niệm. "Không có nhiều nghi thức cầu kỳ như bây giờ, nhưng tình cảm thì không hề kém phần sâu đậm. Điều quan trọng nhất trong một đám cưới, không phải là sự xa hoa, mà là tấm lòng chân thành của những người tham dự, cùng chúc phúc cho đôi trẻ."
"Con sẽ ghi nhớ điều đó, bà ạ," Đoan đáp, nắm chặt tay bà nội. "Con muốn đám cưới của mình vừa trang trọng, vừa giữ được sự ấm cúng, giản dị như tinh thần mà bà vừa chia sẻ."
Bà Xuân còn đưa cho Đoan một chiếc trâm cài tóc bằng bạc cổ, món đồ trang sức duy nhất còn sót lại từ đám cưới của chính bà sáu mươi năm trước. "Bà muốn con đeo chiếc trâm này trong ngày cưới," bà nói, giọng bà run rẩy vì xúc động. "Để nó tiếp tục là sợi dây kết nối giữa các thế hệ phụ nữ trong gia đình mình."
Đoan cầm chiếc trâm bạc đã ngả màu thời gian, không giấu được sự xúc động sâu sắc. "Con sẽ trân trọng nó suốt đời, bà ạ," cô nói, giọng cô nghẹn ngào.
***
Song song với việc chuẩn bị đám cưới, công việc kinh doanh của cả Đoan và Quang Duy vẫn tiếp tục phát triển ổn định. Dự án làng gốm đã bước sang giai đoạn mở rộng, với nhiều hộ gia đình khác trong vùng cũng bắt đầu áp dụng mô hình trải nghiệm du lịch kết hợp bảo tồn nghề truyền thống. Tiệm Vĩnh Xuân cũng tiếp tục nhận thêm nhiều đơn hàng từ chuỗi cửa hàng hợp tác, đồng thời lớp học may áo dài của Đoan đã chuẩn bị khai giảng khóa thứ hai với số lượng học viên đăng ký còn đông hơn khóa đầu tiên.
"Em có cảm thấy áp lực khi phải cân bằng giữa việc chuẩn bị đám cưới và công việc kinh doanh không?" Quang Duy hỏi một buổi tối, khi cả hai cùng nhau xem lại danh sách công việc cần hoàn thành trước ngày cưới.
"Có đôi lúc," Đoan thừa nhận thành thật. "Nhưng em nghĩ, đây chính là minh chứng cho thấy, cuộc sống của chúng ta không chỉ dừng lại ở một khoảnh khắc hạnh phúc, mà vẫn tiếp tục vận động, phát triển theo nhiều hướng khác nhau. Em thích cảm giác đó — cảm giác cùng lúc xây dựng nhiều điều ý nghĩa cho tương lai của chúng ta."
Quang Duy mỉm cười, ôm lấy cô từ phía sau khi cô đang ngồi bên bàn làm việc chất đầy giấy tờ. "Đó cũng chính là điều anh yêu nhất ở em," anh thì thầm bên tai cô. "Sự kiên định, không ngừng nỗ lực, nhưng vẫn luôn biết trân trọng những khoảnh khắc quan trọng của cuộc đời."
***
Một buổi chiều cuối tuần, Quang Duy đưa Đoan đi chọn địa điểm chụp ảnh cưới, dạo quanh những góc đẹp nhất của con phố cổ Hoài Xuân — từ cổng làng cổ kính nơi họ từng cùng nhau đấu tranh bảo vệ, đến bờ sông Thu thơ mộng nơi cả hai đã có không biết bao nhiêu buổi tối tâm sự, sẻ chia những khó khăn trong suốt hành trình vừa qua.
"Anh nghĩ, mình nên chụp một bộ ảnh ngay tại xưởng may của tiệm," Quang Duy đề xuất, khi cả hai dừng chân trước cửa tiệm Vĩnh Xuân trong ánh nắng chiều dịu nhẹ. "Đó là nơi khởi nguồn của tất cả mọi chuyện, nơi anh lần đầu gặp em."
"Em cũng nghĩ vậy," Đoan đáp, mỉm cười đầy xúc động khi nhìn ngắm khung cảnh quen thuộc đã gắn bó với cô từ thuở ấu thơ. "Có lẽ, chúng ta nên chụp cả ở làng gốm nữa, nơi anh đã dành biết bao tâm huyết để gây dựng một dự án ý nghĩa khác."
Nhiếp ảnh gia được mời đến là một người bạn cũ của Anh Tuấn, chuyên chụp ảnh cưới theo phong cách phóng sự tự nhiên, không quá cầu kỳ, chú trọng ghi lại những khoảnh khắc chân thực nhất. Buổi chụp ảnh diễn ra trong không khí vui vẻ, ấm áp, với sự tham gia hỗ trợ nhiệt tình của Bích Ngân và Thanh Trúc trong việc chỉnh trang trang phục, phụ kiện cho cả hai.
"Cười tự nhiên lên hai anh chị ơi," nhiếp ảnh gia hô to, khi bắt được khoảnh khắc Quang Duy thì thầm điều gì đó khiến Đoan bật cười giòn tan giữa xưởng may tràn ngập ánh nắng và những tấm vải lụa nhiều màu sắc.
***
Tối hôm đó, khi xem lại những bức ảnh vừa chụp trên máy tính, Đoan không giấu được sự xúc động trước những khoảnh khắc được ghi lại — không chỉ là những bức ảnh đẹp về mặt hình thức, mà còn lưu giữ trọn vẹn tình cảm chân thành, tự nhiên giữa hai người.
"Anh xem này," cô gọi Quang Duy lại gần, chỉ vào một bức ảnh chụp cả hai đang đứng trước tấm biển giới thiệu lịch sử con phố, tay trong tay, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc. "Bức này đẹp quá, như thể nó kể trọn vẹn cả câu chuyện của chúng ta vậy."
"Đúng vậy," Quang Duy đồng tình, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau khi cả hai cùng ngắm nhìn những bức ảnh. "Anh nghĩ, chúng ta nên chọn bức này để in lớn, treo ngay trong khu vực trưng bày lịch sử của tiệm, như một cách để ghi dấu chương mới trong câu chuyện của gia đình mình."
Đoan gật đầu đồng ý, tựa đầu vào vai anh trong sự bình yên, hạnh phúc trọn vẹn. Cô cảm nhận được rõ ràng rằng, mỗi bước chuẩn bị cho đám cưới, dù nhỏ bé đến đâu, cũng đang góp phần dệt nên một chương mới đầy ý nghĩa trong cuốn sách cuộc đời mà cô và Quang Duy đang cùng nhau viết tiếp, trên nền tảng vững chắc của tình yêu, sự tin tưởng và những giá trị truyền thống quý báu mà cả hai đều trân trọng, gìn giữ.
***
Vài ngày sau, Đoan cùng mẹ đến gặp bà mối truyền thống của khu phố để bàn về lễ ăn hỏi theo đúng phong tục xưa, một nghi thức mà bà Xuân đặc biệt nhấn mạnh không thể bỏ qua dù cuộc sống hiện đại có nhiều thay đổi. Bà mối, một cụ bà đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn còn minh mẫn, tỉ mỉ hướng dẫn từng bước chuẩn bị mâm quả, cách sắp xếp lễ vật sao cho đúng chuẩn mực truyền thống của vùng.
"Lễ ăn hỏi tuy đơn giản hơn đám cưới chính thức, nhưng lại mang ý nghĩa thiêng liêng không kém," bà mối giải thích, giọng bà chậm rãi, đầy kinh nghiệm. "Đây là lời cam kết chính thức đầu tiên giữa hai gia đình, cần được chuẩn bị chu đáo, tôn trọng."
Gia đình Quang Duy, dù không còn nhiều người thân thích ở gần, cũng cố gắng thu xếp để có đầy đủ đại diện tham dự lễ ăn hỏi, thể hiện sự tôn trọng đối với gia đình Đoan và những giá trị truyền thống mà cả hai bên đều coi trọng. Mẹ của Quang Duy, người đã nhiều lần ghé thăm tiệm Vĩnh Xuân trong suốt thời gian qua, không giấu được niềm vui khi chính thức trở thành thông gia với một gia đình mà bà vô cùng quý mến và ngưỡng mộ.
"Tôi rất vui khi con trai tôi tìm được một người vợ tương lai tài giỏi, đảm đang như cháu Đoan," bà nói với bà Ngọc Hương trong buổi gặp gỡ chuẩn bị lễ ăn hỏi. "Tôi tin, hai đứa sẽ có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, viên mãn."
"Chúng tôi cũng rất vui mừng khi được đón nhận Quang Duy vào gia đình," bà Ngọc Hương đáp lại đầy chân thành. "Cháu nó đã chứng minh được bằng chính những hành động cụ thể, rằng cháu thực sự xứng đáng với tình yêu và sự tin tưởng của Đoan."
Buổi gặp gỡ giữa hai gia đình diễn ra trong không khí ấm áp, thân tình, càng củng cố thêm niềm tin của mọi người vào một tương lai hạnh phúc đang chờ đợi đôi trẻ ở phía trước.