Cửa Hiệu Áo Dài Cuối Phố
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Cửa Hiệu Áo Dài Cuối Phố

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Bài báo của Thùy Linh được đăng tải một tuần sau đó, với tiêu đề "Con Phố Cuối Cùng Của Nghề Áo Dài Thủ Công — Ai Sẽ Cứu Lấy Di Sản Này?" kèm theo những bức ảnh sống động ghi lại hình ảnh bà Xuân, bà Ngọc Hương, và Đoan đang tỉ mỉ làm việc bên khung cửi, bàn may quen thuộc. Bài viết nhanh chóng lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội, thu hút hàng ngàn lượt chia sẻ và bình luận đồng cảm.

"Chị Đoan, điện thoại tiệm mình đổ chuông liên tục từ sáng đến giờ!" Bích Ngân gọi lớn, giọng cô đầy phấn khích khi chạy vào xưởng may tìm Đoan. "Có cả những đài truyền hình muốn đến phỏng vấn nữa!"

Đoan vội vã ra xem, không khỏi ngạc nhiên trước lượng quan tâm bất ngờ mà bài báo đã tạo ra. Nhiều người từ khắp nơi trong nước, thậm chí cả kiều bào ở nước ngoài, đã để lại bình luận bày tỏ sự ủng hộ, chia sẻ những kỷ niệm của riêng họ với những chiếc áo dài truyền thống và những giá trị văn hóa mà con phố đại diện.

"Đây thực sự là điều chúng ta cần," Đoan nói với mẹ, giọng cô tràn đầy hy vọng. "Với sự chú ý này, có lẽ chính quyền sẽ phải cân nhắc kỹ hơn trước khi đưa ra quyết định cuối cùng."

Bà Ngọc Hương gật đầu đồng tình, dù vẫn giữ một sự thận trọng nhất định. "Mẹ hy vọng con nói đúng. Nhưng mẹ cũng lo, sự chú ý này có thể khiến những người đứng sau dự án cảm thấy bị đe dọa, và họ có thể sẽ tìm cách phản ứng theo hướng tiêu cực hơn."

***

Đúng như lo lắng của bà Ngọc Hương, chỉ vài ngày sau khi bài báo được đăng tải, Quang Duy nhận được một cuộc gọi khẩn cấp từ ông Đặng Hữu Tài, yêu cầu anh đến văn phòng gấp để trao đổi công việc.

"Cậu có biết gì về bài báo đang gây xôn xao dư luận không?" ông Hữu Tài hỏi ngay khi Quang Duy bước vào phòng làm việc, giọng ông không giấu được sự bực tức.

"Tôi có đọc qua, thưa anh," Quang Duy đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh dù trong lòng anh cảm nhận được sự căng thẳng đang gia tăng.

"Cậu có biết cô chủ tiệm áo dài được phỏng vấn trong bài báo đó không?" ông Hữu Tài hỏi tiếp, ánh mắt ông dò xét đầy nghi ngờ.

Quang Duy hơi khựng lại trong giây lát trước khi trả lời. "Tôi có biết cô ấy, vì tôi từng đặt may áo dài tại tiệm đó."

"Tôi nghe nói, cậu đến tiệm đó không chỉ một lần," ông Hữu Tài nói, giọng ông mang theo một sự ám chỉ rõ ràng. "Cậu cần phải cẩn thận, Quang Duy à. Là một thành viên của dự án, cậu không nên để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến tính khách quan trong công việc."

Lời cảnh báo ấy khiến Quang Duy cảm thấy một sự khó chịu dâng lên trong lòng, dù anh cố gắng kiềm chế để không phản ứng thái quá. "Tôi luôn đảm bảo tính khách quan trong công việc của mình," anh đáp, giọng anh kiên định. "Nhưng tôi cũng tin rằng, việc lắng nghe ý kiến, cảm xúc thật của người dân bị ảnh hưởng cũng là một phần quan trọng của công việc quy hoạch có trách nhiệm."

Ông Hữu Tài nhìn anh với ánh mắt phức tạp, khó đoán, trước khi chuyển sang giọng điệu mềm mỏng hơn. "Tôi hiểu, cậu là người có tâm với nghề. Nhưng dự án này có nhiều bên liên quan, nhiều lợi ích cần được cân bằng. Tôi mong cậu hiểu, đôi khi, những quyết định khó khăn là cần thiết cho sự phát triển chung."

***

Rời khỏi văn phòng ông Hữu Tài, Quang Duy cảm thấy một sự bất an ngày càng lớn dần trong lòng. Cuộc trò chuyện ấy, dù không nói ra trực tiếp, nhưng ẩn chứa một lời cảnh báo rõ ràng — rằng sự quan tâm của anh đối với Đoan và tiệm Vĩnh Xuân đã không còn là bí mật, và có thể sẽ ảnh hưởng đến vị trí công việc của anh trong dự án.

Anh tìm đến Anh Tuấn để chia sẻ những lo lắng của mình. "Cậu có nghĩ, họ đang cố gắng gây áp lực để tôi rút lui khỏi việc tìm hiểu sâu hơn về những bất thường trong hồ sơ dự án không?" anh hỏi, giọng anh đầy trăn trở.

"Rất có thể," Anh Tuấn đáp, gương mặt anh cũng không giấu được sự lo lắng. "Tôi cũng nhận thấy vài dấu hiệu bất thường gần đây — một số tài liệu tôi từng xem qua bỗng dưng bị hạn chế quyền truy cập, không rõ lý do."

"Vậy chúng ta cần phải hành động nhanh hơn," Quang Duy nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt anh. "Trước khi họ có thể che giấu hoàn toàn những bằng chứng quan trọng."

Cả hai bắt đầu lên kế hoạch cụ thể hơn để thu thập, sao lưu những tài liệu quan trọng còn có thể tiếp cận được, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu mà cả hai đều cảm nhận được sẽ không thể tránh khỏi trong tương lai gần, khi sự thật về những gì thực sự đang diễn ra đằng sau dự án chỉnh trang đô thị này dần được hé lộ.

***

Buổi tối hôm đó, Quang Duy đến tiệm Vĩnh Xuân, gương mặt anh mang theo nhiều tâm tư mà Đoan có thể nhận ra ngay từ ánh mắt anh.

"Có chuyện gì xảy ra vậy anh?" cô hỏi, kéo anh ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc bên hiên tiệm.

Quang Duy kể lại chi tiết cuộc trò chuyện với ông Hữu Tài, không giấu diếm bất kỳ điều gì với Đoan. "Tôi nghĩ, họ đã bắt đầu để ý đến mối quan hệ giữa chúng ta," anh nói, giọng anh đầy lo lắng. "Và tôi sợ rằng, điều đó có thể gây khó khăn cho cả hai chúng ta trong thời gian tới."

"Anh có hối hận không?" Đoan hỏi khẽ, một chút bất an len lỏi trong giọng nói của cô. "Về việc đã dành thời gian cho tôi, cho tiệm này?"

"Không bao giờ," Quang Duy đáp ngay lập tức, không một chút do dự. "Nếu có điều gì tôi hối hận, đó là đã không nhận ra sớm hơn rằng công việc tôi đang làm có thể gây tổn hại đến những giá trị tôi thực sự trân trọng."

Những lời nói chân thành ấy khiến Đoan cảm thấy ấm lòng, dù trong lòng cô vẫn không thể tránh khỏi những lo lắng về tương lai bất định đang chờ đợi cả hai. "Chúng ta sẽ tìm ra cách vượt qua điều này," cô nói, nắm chặt tay anh như một lời cam kết.

"Tôi tin vậy," Quang Duy đáp, siết chặt tay cô đáp lại. "Nhưng tôi cần cô hiểu rằng, những ngày sắp tới có thể sẽ rất khó khăn. Tôi có thể phải đối mặt với áp lực lớn từ công ty, thậm chí có nguy cơ mất việc nếu tiếp tục theo đuổi việc tìm ra sự thật."

"Anh có sẵn sàng chấp nhận rủi ro đó không?" Đoan hỏi, ánh mắt cô dò xét sự quyết tâm trong lòng anh.

Quang Duy trầm ngâm một lúc trước khi trả lời, như đang cân nhắc kỹ lưỡng câu trả lời của chính mình. "Tôi nghĩ, có những điều quan trọng hơn một công việc, dù đó là công việc tôi đã dày công xây dựng sự nghiệp," anh nói cuối cùng, giọng anh chắc chắn. "Sự thật, công lý, và cả những gì tôi cảm nhận được ở nơi này, ở con người này — những điều đó xứng đáng để tôi đánh đổi, nếu cần thiết."

Lời khẳng định ấy, đầy quyết tâm và chân thành, khiến trái tim Đoan tràn ngập một cảm xúc khó tả — vừa cảm động trước sự hy sinh mà Quang Duy sẵn sàng chấp nhận, vừa lo lắng cho những gì anh có thể phải đối mặt trong thời gian tới. Cô biết, từ giờ phút này, cả hai đã chính thức bước vào một cuộc chiến chung, không chỉ vì tiệm Vĩnh Xuân hay con phố cổ Hoài Xuân, mà vì những giá trị chân thật mà cả hai cùng tin tưởng và trân quý.

***

Trước khi Quang Duy ra về, Đoan dẫn anh vào xưởng may, nơi chiếc áo dài dành tặng mẹ anh gần như đã hoàn thiện, chỉ còn thiếu vài chi tiết nhỏ trước khi có thể giao. Cô muốn anh nhìn thấy thành quả của những đường kim mũi chỉ đã được thực hiện với tất cả tâm huyết.

"Đẹp quá," Quang Duy thốt lên, không giấu được sự xúc động khi ngắm nhìn chiếc áo dài lụa xanh ngọc bích với những họa tiết hoa mộc lan tinh xảo được thêu tay tỉ mỉ, từng đường chỉ mềm mại uốn lượn như đang kể một câu chuyện riêng. "Mẹ tôi chắc chắn sẽ rất thích."

"Tôi đã dồn hết tâm huyết vào chiếc áo này," Đoan nói, tay cô nhẹ nhàng vuốt ve lớp vải lụa mềm mại, ánh mắt cô tràn đầy niềm tự hào nghề nghiệp. "Không chỉ vì đây là đơn hàng của anh, mà vì tôi muốn nó thực sự trở thành một món quà ý nghĩa, xứng đáng với tình cảm anh dành cho mẹ."

Quang Duy nhìn cô với ánh mắt đầy trân trọng, một sự ngưỡng mộ chân thành mà anh không cố che giấu. "Cảm ơn cô, vì tất cả những gì cô đã làm — không chỉ cho chiếc áo này, mà cho cả những gì cô đang cố gắng bảo vệ. Nó nhắc tôi nhớ, tại sao việc gìn giữ những giá trị như thế này lại quan trọng đến vậy."

Trước khi rời đi, Quang Duy dừng lại một lúc bên khung cửa, ngoái nhìn lại không gian tiệm Vĩnh Xuân ấm cúng, tràn ngập ánh sáng dịu nhẹ từ những ngọn đèn treo cổ điển. "Tôi hứa, tôi sẽ làm mọi cách để nơi này không bị biến mất," anh nói, giọng anh đầy quyết tâm, trước khi bước ra ngoài con phố cổ đang chìm dần trong bóng tối yên tĩnh của buổi tối, mang theo trong lòng một quyết tâm mới, vững vàng hơn bao giờ hết.

Đã sao chép liên kết chương