Chương 10
Chương 10: Đế Chế Cụm Công Nghiệp Làng Nghề 500 Tỷ Đất Bắc Ninh
Ngày cụm xưởng được cấp phép, Tùng không tổ chức lễ lớn. Anh đặt bản giấy điều lệ lên chiếc bàn từng cháy sém, bên cạnh chiếc khuôn gốm đã được hàn lại.
Mỗi hộ nhận một bản quyền thuê và một mã sản phẩm. Không ai phải đổi tên xưởng để tham gia. Khu trưng bày ghi lịch sử nghề, cả những lần cháy, những khoản nợ và những người đã giữ lò.
Linh mở bảng dữ liệu môi trường. Chỉ số bụi, nước và giờ làm được cập nhật hàng tuần. Nếu có vấn đề, người dân có quyền yêu cầu dừng một khu, không cần chờ một người quyết định.
Quỳnh đưa học viên mới đi qua lò. Cô nói công nghệ sạch không xóa bàn tay, nó giúp bàn tay ít phải trả giá hơn.
Thịnh tham dự phiên tòa. Tùng không đến để làm nhục anh, chỉ giao thêm tài liệu khi được yêu cầu.
Sau phiên, Thịnh hỏi anh có còn coi mình là người nhà không. Tùng nói: "Gia đình không miễn trách nhiệm. Nhưng trách nhiệm cũng không cấm người ta sửa."
Chiều, một lô gốm đầu tiên xuất khẩu được đóng thùng. Trên nhãn có tên mười tám người, không phải tên một công ty duy nhất.
Tùng đi qua những lò mới, nghe tiếng đất chuyển màu dưới nhiệt. Mùi khói đã khác, nhưng nghề vẫn còn đó.
Anh nhớ ngày đầu nhìn giấy chuyển nhượng có chữ ký của cha. Nếu khi ấy anh chỉ bán xưởng để trả nợ, mọi thứ sẽ nhanh hơn. Cũng sẽ không còn ai biết ai đã làm ra chiếc bát, ai đã giữ đất, ai đã đứng trong khói.
Khu công nghiệp năm trăm tỷ không trở thành một đế chế của riêng Thịnh hay Tùng. Nó trở thành một nơi nhiều người cùng giữ chìa khóa.