Chương 2
Chương 2
Xe ngựa chòng chành lắc lư suốt mấy ngày trời, cuối cùng cũng đến được Thương Châu. Vừa thấy tường thành cao ngất vút phía xa, ta đã mừng rỡ nhảy xuống xe, hai mắt sáng bừng: Ngửa đầu nhìn lên, chợt thấy có một người đứng thẳng trên tường thành, từ xa xa dõi mắt nhìn về phía ta. Ta nghiêng đầu nhìn lại, ánh mắt tò mò không dứt. Ngắm mãi ngắm mãi… đến lúc hắn bước đến trước mặt rồi, ta đâm ra hồi hộp, tay áo cũng lén siết chặt.
“Ngươi… ngươi là phu quân của ta sao?”
Hắn thoáng sững người, sau đó vội vàng khom lưng, cung kính nói:
“Ta… không dám. Ta chỉ là thân tín bên cạnh chủ quân, đặc biệt phụng lệnh đến nghênh đón tiểu nữ quân.”
Nghe thế, tim ta bỗng cụp xuống cái rụp. Ta vốn thấy vị ca ca này da trắng, mặt mày thanh tú, trông thật dễ nhìn… Hóa ra… không phải phu quân ta, uổng công ta vui mừng một trận. Ta thở dài, có chút mất hứng, lí nhí “ồ” một tiếng. Thương Châu không náo nhiệt như Dương Châu. Trên đường vào thành, ta ngồi trong xe, chán nản chống cằm bên cửa sổ, miệng không ngừng hỏi chuyện vị ca ca đi bên cạnh.
“Chủ quân nhà huynh… có hung dữ không?”
Vị ấy gật đầu cái “rụp”. Nhưng ngay sau đó như sực nhớ ra điều gì, lại cuống quýt lắc đầu.
“Không không! Chủ quân nhà ta ôn hòa dịu dàng, thấu tình đạt lý, đối với người nhà lại càng tốt.”
Ta nhìn hắn chăm chú, ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi nghiêm túc nói:
“Huynh có biết không? Phụ thân ta từng dặn, ai mà nói dối… sẽ mọc cái mũi dài đó nha~”
Vị ca ca nọ hơi khựng lại, đưa tay gãi gãi mũi, giọng ngượng ngùng:
“Ta tuyệt không dám dối trá…”
Ta lại ngẫm nghĩ một hồi, chắp tay hỏi tiếp:
“Vậy... chủ quân nhà huynh, có phải là người tuấn tú không?”
Tiểu ca gật đầu, lần này không hề lắc. Ta cười khẽ, tiếp lời:
“Thế còn trí tuệ? Có thông minh không?”
Hắn gật đầu càng mạnh hơn nữa, còn hơi ưỡn ngực, vẻ mặt tràn đầy tự hào.
“Chủ quân nhà ta, ba tuổi thuộc thơ, năm tuổi đã biết ngâm vịnh, từ nhỏ đọc binh thư không dứt tay, mười ba theo lão chủ quân ra trận, đến nay chưa từng nếm qua thất bại...”
Người như vậy, sinh hài tử ra hẳn sẽ không giống Dao Nhi, không ngốc nghếch. Chỉ là... chẳng rõ hắn có chê ta hay không. Nhưng nếu quả thực chê, vậy cũng tốt, đến khi đó ta có thể để Trường Bách bá bá đưa ta hồi hương. Nghĩ vậy, trong lòng ta ngập tràn hoan hỉ. Chẳng bao lâu sau, xe ngựa dừng lại trước đại môn phủ đệ mới. Ngoài cổng đứng đầy người nghênh tiếp. Song ta tìm mãi, cũng không thấy vị phu quân trong lời kể – người cao tám thước, dung mạo tựa thần tiên. Còn chưa kịp thất vọng, thì một nữ tử xinh đẹp đã bước nhanh tới, nắm lấy tay ta, ôn hòa mỉm cười. Ta ngẩng đầu, nhìn nàng không rời mắt. Nàng thấy ánh nhìn ta nồng nhiệt, bèn bật cười, lấy tay che môi nói:
“Dao Nhi không nhận ra ta sao?”
Ta nghiêng đầu, cố lục lọi trong trí nhớ rồi nhẹ giọng đáp:
“Là Sở tỷ tỷ.”
Nàng khẽ xoa đầu ta, giọng mềm như gió xuân:
“Đúng rồi. Là Sở tỷ tỷ đây. Từ nay về sau, ta cũng là tẩu tử của muội.”
Trước ngày khởi hành, phu nhân của thúc phụ từng ngồi bên giường ta, chậm rãi dặn dò chuyện nhà họ Vệ, còn gõ nhẹ trán ta mấy lần, bảo ta nhất định phải ghi nhớ cho rõ. Người nói rằng nhà họ Vệ nhân đinh không vượng, lão chủ quân chỉ có hai nhi tử. Đại công tử đã ngã xuống nơi sa trường, còn thê tử của chàng – Sở tỷ tỷ – chính là cháu gái bên ngoại của phu nhân. Lão chủ quân họ Vệ đã sớm qua đời. Tính cả bên nhánh phụ thì người trong nhà vẫn đông, nhưng nếu chỉ tính chính chi, thì hiện tại trong phủ chỉ còn lại bốn vị chủ nhân: lão phu nhân nhà họ Vệ, Sở tỷ tỷ và hài tử của nàng, cùng với vị hôn phu của ta. Sở tỷ tỷ ân cần nắm tay ta, lần lượt giới thiệu ta với lão phu nhân, rồi lại dắt ta làm quen với hài tử nhà nàng – tên gọi Tiểu Nghiễn Chi. Tiểu Nghiễn Chi là một hài tử rất đáng yêu. Ta mang theo trong hầu bao mấy viên kẹo và một ít lễ vật nhỏ, đều chia cho đệ ấy. Từ đó trở đi, chúng ta trở thành bằng hữu thân thiết. Nghiễn Chi còn bảo, sau này sẽ dẫn ta đi làm quen với thật nhiều người bạn mới. Chúng ta cùng chơi đùa một hồi lâu, đến khi trời ngả chiều, Sở tỷ tỷ mới dắt ta về gian phòng dành riêng cho ta.
“Dao Nhi nhìn xem, có thích nơi này không?”
Ta gật đầu liên tục, đáp ngay:
“Dao Nhi rất thích.”
Sở tỷ tỷ mỉm cười, rồi khẽ chỉ tay về phía cửa đối diện:
“Nơi ấy là phòng của tiểu thúc, cũng chính là phu quân tương lai của muội.”