Chương 4
Chương 4
Nghe được câu ấy, khóe môi ta liền cong lên, không kiềm được mà mỉm cười rạng rỡ. Ta vươn tay, vòng qua cổ chàng. Ngẩng người lên, đặt một nụ hôn thật kêu lên má chàng.
“Phu quân, chàng thật tốt.”
Chàng bị ta hôn đến sững sờ, hồi lâu mới phản ứng lại, cười khẽ như tức mà không giận.
“Chỉ thế thôi là tốt rồi à?”
Ta gật đầu quả quyết.
“Ừm, ai khen ta… đều là người tốt.”
Chàng chăm chú nhìn ta, đôi mắt đen nhánh hơi trầm xuống, không nói gì suốt một lúc lâu. Một lát sau, chàng lên tiếng, giọng có phần trầm thấp:
“…Nếu người khác cũng khen nàng, nàng cũng sẽ hôn người ta sao?”
Ta ngẫm nghĩ, rồi lại gật đầu. Sáng nay Nghiễn Chi khen ta xinh đẹp, ta cũng đã hôn một cái lên má đệ ấy. Nghiễn Chi ôm má, còn vui vẻ suốt buổi sáng vì dấu son kia. Nhưng… Vệ Thụ hình như không vui cho lắm. Vẻ mặt chàng sa sầm, giọng nói cũng mang theo mấy phần lạnh lẽo:
“Từ nay về sau, không được tùy tiện hôn người khác.”
Ta mếu máo “ồ” một tiếng, gục đầu, tỏ vẻ hối lỗi. Lúc ma ma dắt ta đi rửa mặt chải đầu, ta cứ thở dài mãi không thôi. Ma ma bật cười, nghiêng đầu nhìn ta:
“Tiểu nữ quân là đang không vui sao?”
Ta mím môi, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Phu quân chán ghét ta rồi phải không?”
Ma ma ngẩn ra, rồi lại cười hiền, dỗ dành:
“Chủ quân chẳng qua chỉ là người tính tình lãnh đạm, chứ thật ra là người rất tốt.”
Ta bĩu môi:
“Nhưng mà ta ngốc lắm.”
Ma ma khẽ xoa đầu ta, ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:
“Tiểu nữ quân đêm nay thử cố gắng một chút, sinh cho chủ quân một tiểu hài tử, người nhất định sẽ càng yêu quý cô hơn.”
Mắt ta lập tức sáng rực. Ngả người xuống thành bồn, hứng thú hỏi ma ma:
“Sinh hài tử… là làm sao để sinh ạ?”
Ma ma đỏ mặt, ấp úng mãi mới thốt được một câu:
“…Chỉ cần hôn một cái, rồi cùng nằm một giường… là sẽ sinh ra thôi.”
Ta bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu răm rắp. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, ta ngoan ngoãn ngồi lên giường chờ. Đến khi thấy Vệ Thụ vừa rửa mặt xong đi ra ngoài, ta lập tức vỗ vỗ lên đệm, vẻ mặt thành khẩn:
“Phu quân, mau tới đây… đến lúc sinh hài tử rồi.”
Vệ Thụ thoáng ngẩn người, nhìn ta một hồi, chỉ đành bất lực lắc đầu.
“Nàng… có biết sinh hài tử là thế nào không?”
Ta gật đầu cái rụp, giọng đầy chắc nịch:
“Tất nhiên biết rồi. Ma ma nói, chỉ cần hôn một cái, sau đó cùng ngủ một giường, là sẽ sinh ra một đứa bé.”
“Vừa rồi ta đã hôn chàng rồi, giờ phải ngủ cùng nhau nữa, ngày mai là có thể sinh hài tử.”
Vệ Thụ bị câu nói kia chọc tức đến mức khẽ cắn răng, bước lại gần. Vươn tay nhéo nhéo gương mặt ta, nghiêng đầu nói:
“Được, sinh hài tử. Mau ngủ đi.”
Ta lập tức gật đầu, vui vẻ chui tọt vào trong chăn. Nằm ngay ngắn bên cạnh chàng, dáng nằm đoan chính vô cùng. Cứ thế, trong lòng tràn ngập hân hoan, ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Không bao lâu sau, Vệ Thụ liền nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng hô hấp đều đặn. Chàng từ trước đến nay chưa từng cùng nữ tử đồng sàng cộng chẩm, thoạt đầu còn thấy hơi gò bó. Trằn trọc mãi vẫn không thể ngủ được. Nửa đêm, nghe tiếng thở khe khẽ bên cạnh, cuối cùng nhịn không nổi nữa, chàng vươn tay kéo người kia vào trong lòng. Nhéo nhéo khuôn mặt nàng một cái, như có chút ác ý. Người trong ngực khẽ cựa mình, kêu vài tiếng như mèo con. Rồi chẳng biết vô thức hay hữu ý, nàng ôm lấy eo chàng, vùi đầu vào lồng ngực chàng mà cọ nhẹ vài cái. Thân thể mềm mại như bông, mang theo mùi hương ngọt ngào phảng phất, thoang thoảng quyện nơi chóp mũi. Trong phòng, hồng đăng chưa tắt. Vệ Thụ cúi đầu, liền thấy nơi cổ áo rộng mở là một cảnh xuân khiến người khó lòng rời mắt. Đạo nghĩa quân tử bảo rằng không nên vọng động. Nhưng nghĩ lại… đây là thê tử danh chính ngôn thuận của mình, nhìn một chút… cũng không tính là sai trái. Ý niệm vừa dứt, cổ họng chàng bỗng khô khốc, hơi thở dần dồn dập. Cuối cùng, chàng đành đưa tay ôm lấy eo nàng, nhẹ nhàng đẩy ra một khoảng cách. Bởi vì… vị “huynh đệ tốt” kia dường như có chút hăng hái quá mức. Vệ Thụ khẽ cau mày, rốt cuộc bật dậy, nghiêng người giúp nàng kéo kín vạt áo, rồi rời khỏi giường, đi về phía gian phòng bên cạnh. Khi ta mơ màng mở mắt ra, trong phòng vang lên những tiếng rên rỉ đứt đoạn. Vươn tay sờ về phía bên cạnh, lại phát hiện không có ai. Ta dụi dụi mắt, tinh thần tỉnh táo đôi chút.