Chương 5
Chương 5
Thương thế của Tiêu Bắc Dã… tuyệt đối không chỉ là tai nạn trên chiến trường. Phía sau chuyện này… Là một tấm lưới khổng lồ. Vị phụ thân tốt của ta… Chỉ sợ đã sớm biết rõ. Cho nên ông ta mới vội vàng để đích tỷ từ hôn… để phủi sạch quan hệ. Không tiếc đẩy ta — một thứ nữ — ra làm quân cờ bỏ đi. Trái tim ta… Từng chút… từng chút một lạnh xuống. Những món nợ này… Ta sẽ ghi lại từng khoản một. Ta mang theo đầy một xe dược liệu… trở về phủ tướng quân. Dưới ánh chiều tà… Ta nhìn thấy Tiêu Bắc Dã đang ngồi trong viện, ánh mắt hướng về phía cổng. Khi thấy xe ngựa của ta trở về… Đôi mắt vốn trầm lặng của hắn… trong khoảnh khắc sáng lên. Giống như lữ nhân lạc giữa đêm đen… Cuối cùng cũng nhìn thấy ánh đèn quen thuộc đang chờ mình. Trong lòng ta… Bỗng nhiên dâng lên một tia ấm áp. Ta nhảy xuống xe. Chạy về phía hắn. Trên mặt mang theo nụ cười rạng rỡ.
“Tiêu Bắc Dã, thuốc của chàng… ta đã mang về rồi!”
“Những ngày tháng tốt đẹp của chúng ta… sắp tới rồi.”
Dược liệu đã đủ. Mọi thứ đã sẵn sàng. Ngay đêm đó… Ta liền bảo Lưu thẩm đun ba nồi nước lớn. Từng vị dược liệu quý giá… lần lượt được cho vào. Chẳng bao lâu… Cả viện đã tràn ngập một mùi thuốc nồng đậm mà kỳ lạ. Ta bảo Phúc bá chuẩn bị một thùng gỗ lớn trong phòng. Khi nước thuốc đang sôi được đổ vào thùng… Nước vốn trong veo… Lập tức chuyển thành màu nâu sẫm. Còn bốc lên từng làn khí đen nhè nhẹ. Mùi thuốc trong không khí… Cũng trở nên có chút cay nồng. Tiêu Bắc Dã ngồi trên xe lăn. Lặng lẽ nhìn ta bận rộn. Thần sắc hắn rất bình tĩnh. Nhưng đầu ngón tay khẽ run… vẫn để lộ sóng ngầm trong lòng. Đây là cơ hội cuối cùng của hắn. Là rồng hay là giun… Chỉ trong một lần này. Ta bước tới trước mặt hắn, chậm rãi ngồi xuống.
“Tiêu Bắc Dã, lát nữa sẽ rất đau.”
“Cơn đau đó… có thể còn đau gấp mười lần so với lúc chàng bị gãy xương trên chiến trường năm xưa.”
“Dược lực sẽ tái tạo lại kinh mạch của chàng… giống như đập nát xương rồi nối lại một lần nữa.”
“Điều chàng cần làm… chỉ là chịu đựng vượt qua.”
“Dù đau đến đâu… cũng không được vận công chống lại.”
“Nếu không… dược lực sẽ phản phệ, mọi công sức sẽ hóa thành công cốc.”
“Chàng… có sợ không?”
Hắn nhìn ta. Bỗng nhiên bật cười. Trong nụ cười ấy… Mang theo niềm kiêu ngạo và sự kiên định chỉ thuộc về riêng hắn.
“Tô Nguyệt Kiến, ta Tiêu Bắc Dã đến chết còn không sợ…”
“Lẽ nào lại sợ đau?”
Chậm rãi cởi bỏ y phục của hắn. Khoảnh khắc hắn bước vào thùng gỗ… Toàn thân hắn bỗng nhiên cứng lại. Nước thuốc nóng rực…được giữ ở nhiệt độ vừa phải để không làm bỏng hay làm hắn bị thương… Nhưng cũng đủ nóng rực, giống như vô số kim thép nung đỏ… Hung hăng đâm vào từng tấc da thịt của hắn. Hắn khẽ “hừ” một tiếng. Trán lập tức phủ kín mồ hôi lạnh. Ta không nói gì. Chỉ lặng lẽ lấy ra kim châm. Bắt đầu hạ châm vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu hắn. Đây là để bảo vệ tâm mạch của hắn. Để hắn không ngất đi giữa cơn đau kịch liệt. Từng chút từng chút trôi qua. Nước thuốc luôn được giữ nóng vừa đủ trong thùng… như bắt đầu vận chuyển dữ dội. Thân thể Tiêu Bắc Dã… Cũng bắt đầu run rẩy kịch liệt. Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy. Môi bị chính hắn cắn đến máu chảy đầy. Nhưng từ đầu đến cuối… Hắn không phát ra một tiếng rên đau nào. Người nam nhân này… Có ý chí cứng như thép. Ta có thể nhìn thấy… Những kinh mạch đã hỏng tử trên chân hắn… Dưới sự kích thích của dược lực… Đang dần dần chuyển sang màu hồng. Tốc độ nhanh đến mức có thể thấy bằng mắt thường. Từng dòng hắc huyết… Bị ép ra khỏi lỗ chân lông. Rồi hòa vào trong nước thuốc. Đây là dấu hiệu tốt. Chứng tỏ dược lực… đang phát huy tác dụng. Ta khẽ vê từng mũi kim. Nội lực trong cơ thể theo đầu kim mà chậm rãi truyền vào huyệt đạo rồi kinh mạch hắn. Từng chút một dẫn dắt, áp chế, khiến những luồng dược lực cuồng bạo kia dần trở nên thuần phục, ngoan ngoãn theo sự điều khiển của ta. Cũng đầy mồ hôi. Đây không chỉ là tiêu hao thể lực. Mà còn là sự tập trung tinh thần đến cực hạn. Không biết đã qua bao lâu. Có lẽ một canh giờ. Cũng có thể hai canh giờ. Khi chân trời dần hiện lên sắc trắng như bụng cá… Nước thuốc trong thùng… cuối cùng cũng lắng xuống. Nước thuốc vốn màu nâu sẫm… Lúc này đã biến thành chất lỏng đen đặc như mực. Tỏa ra một mùi hôi bệnh khó chịu. Mà Tiêu Bắc Dã… Đã hoàn toàn kiệt sức. Ta đưa tay thăm hơi thở của hắn. Ta thở phào một hơi. Cả người… cũng gần như sắp ngã quỵ xuống đất. Ta gọi Phúc bá tới. Hai người chúng ta hợp sức… Mới đưa được hắn ra khỏi thùng gỗ. Lau sạch thân thể. Đỡ lên giường. Giấc ngủ này… Hắn ngủ suốt một ngày một đêm. Khi hắn tỉnh lại lần nữa… Đã là buổi hoàng hôn của ngày thứ ba. Ta đang ngồi bên giường hắn. Đổi khăn ướt trên trán cho hắn. Hắn chậm rãi mở mắt. Ánh mắt vẫn còn vài phần mê man.