Đích Tỷ Từ Hôn Kẻ Tàn Phế, Ta Chọn Hắn Làm Phu Quân
5 phút đọc

Chương 6

Chương 6

Hắn vừa mở miệng, giọng đã khàn đặc đến lợi hại. Ta vội vàng bưng một chén nước tới, đút cho hắn uống xuống.
“Chàng tỉnh rồi.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt đã sáng tỏ hơn rất nhiều. Hắn khẽ động đậy thân thể, dường như muốn ngồi dậy. Nhưng ngay sau đó, cả người hắn liền cứng đờ. Trên mặt hắn lộ ra vẻ không thể tin nổi. Hắn đột ngột vén chăn lên, nhìn xuống đôi chân của mình. Đó là đôi chân từng hoàn toàn mất hết cảm giác. Mà lúc này, hắn vậy mà lại có thể cảm nhận được hơi ấm của tấm chăn. Tuy cảm giác ấy rất yếu ớt, như bị ngăn cách bởi một lớp bông dày cộp. Nhưng đó không phải ảo giác! Có cảm giác rồi! Hơi thở hắn trong khoảnh khắc trở nên dồn dập. Hắn đưa bàn tay run rẩy ra, hung hăng véo mạnh vào đùi mình một cái. Một cơn đau nhói sắc bén, rõ ràng truyền tới. Có thể cảm thấy đau rồi! Vành mắt Tiêu Bắc Dã lập tức đỏ lên. Vị chiến thần sắt máu đã từng ở chiến trường đổ máu mà không rơi lệ ấy, giờ khắc này, nước mắt c’a.ylại giống như chuỗi hạt bị đứt dây, không sao khống chế mà lăn dài xuống. Hắn khóc rồi. Nỗi tuyệt vọng, đau đớn, không cam lòng đã bị đè nén suốt mấy tháng trời, vào khoảnh khắc này, tất cả đều hóa thành những giọt lệ nóng bỏng. Ta không đi an ủi hắn, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, để lại không gian cho hắn. Ta biết, hắn cần lần phát tiết này. Rất lâu sau, hắn mới chậm rãi bình ổn lại cảm xúc. Hắn quay đầu, dùng đôi mắt đỏ hoe ấy nhìn ta thật sâu. Hắn không nói lời cảm tạ. Hắn chỉ đưa tay ra, nắm thật chặt, thật chặt lấy tay ta. Bàn tay hắn không còn lạnh như trước nữa. Mà mang theo hơi ấm nóng rực.
“Nguyệt Kiến.”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi ta như vậy. Ta khẽ đáp.
“Từ nay về sau, mạng của ta là của nàng.”
Giọng hắn khàn khàn, nhưng lại vô cùng trịnh trọng. Giống như một lời thề. Đúng lúc ấy, Phúc bá thần sắc hoảng hốt chạy từ bên ngoài vào.
“Tướng quân, phu nhân, không xong rồi!”
“Trong cung có người tới, nói là… nói là bệ hạ thương cảm, phái Tô đại tiểu thư tới thăm, còn… còn mang theo ban thưởng cho tướng quân.”
Nàng ta tới làm gì? Hoàng thử lang chúc tết gà, nào có ý tốt. Ta và Tiêu Bắc Dã nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy hàn ý trong mắt đối phương. Khóe môi Tiêu Bắc Dã cong lên một độ cung lạnh lẽo.
“Cho nàng ta vào.”
“Ta ngược lại muốn xem xem, nàng ta định giở trò gì.”
Hắn dừng một chút, rồi lại bổ sung thêm một câu.
“Đỡ ta dậy, tới tiền sảnh.”
“Để nàng ta nhìn cho rõ, ta, cái ‘phế nhân’ này, hiện giờ đã ra sao rồi.”
Trong mắt hắn lấp lóe hàn quang phục thù. Lúc Tô Cẩm Tú tới, phô trương cực lớn. Một chiếc nhuyễn kiệu hoa lệ do tám người khiêng, phía sau còn có hơn mười cung nữ thái giám bưng ban thưởng. Người không biết còn tưởng là vị nương nương nào giá lâm. Nàng ta một thân cẩm y hoa phục, trang dung tinh xảo, khi bước vào cánh cổng lớn cũ nát của phủ tướng quân, vẻ chán ghét trong mắt gần như sắp tràn ra ngoài. Khi nàng ta nhìn thấy Tiêu Bắc Dã đang ngồi trên ghế chủ vị ở tiền sảnh, nàng thoáng sững người. Ngay sau đó, trên mặt nàng liền chất đầy nụ cười giả tạo mang theo vẻ thương hại.
“Tiêu tướng quân, Cẩm Tú phụng mệnh bệ hạ, tới đây thăm ngài.”
Nàng ta yểu điệu cúi người hành lễ, tư thái làm ra vô cùng đầy đủ. Tiêu Bắc Dã ngồi trên xe lăn, sắc mặt tái nhợt, trông vẫn là bộ dáng bệnh nhược không chịu nổi kia. Hắn không nhìn nàng ta. Chỉ cúi đầu, chuyên tâm lau chùi một thanh bội kiếm đặt bên tay. Thái độ lạnh nhạt ấy… Khiến nụ cười trên mặt Tô Cẩm Tú cứng lại. Nàng ta có chút lúng túng, chuyển sang nhìn ta.
“Muội muội, lâu ngày không gặp, muội gầy đi không ít.”
“Ở trong phủ tướng quân này, chắc hẳn đã chịu không ít khổ sở nhỉ?”
Trong giọng nói của nàng ta… Đầy vẻ ưu việt cao cao tại thượng. Giống như những khổ sở ta phải chịu… Đều là do nàng ta ban cho. Mà nàng ta… còn vô cùng hài lòng vì điều đó. Ta khẽ mỉm cười.
“Đa tạ tỷ tỷ quan tâm.”
“Phủ tướng quân tuy thanh bần, nhưng lòng người ấm áp, ta sống rất tốt.”
“Ngược lại là tỷ tỷ, nghe nói gần đây vì chuyện của Tam hoàng tử mà phiền lòng không ít, vẫn nên chú ý thân thể mới phải.”
Một câu nói nhẹ như không của ta… Lại giống như một cây kim. Chuẩn xác đâm trúng chỗ đau của nàng ta. Nàng ta từ hôn với Tiêu Bắc Dã… Chính là vì muốn leo lên Tam hoàng tử. Nhưng Tam hoàng tử cho tới nay vẫn không mặn không nhạt với nàng ta. Mộng đẹp muốn làm chính phi của nàng ta… Chỉ sợ sắp tan thành mây khói rồi. Sắc mặt Tô Cẩm Tú quả nhiên trầm xuống.
“Muội muội vẫn nên lo cho bản thân mình trước đi.”
Nàng ta hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho thái giám phía sau.
“Bệ hạ nghe nói tướng quân sinh hoạt túng thiếu, đặc biệt ban thưởng một trăm lượng vàng, một trăm xấp gấm vóc.”
“Ngoài ra, bệ hạ còn nói phủ tướng quân nhân thủ không đủ, đặc biệt điều ta tới, chăm lo sinh hoạt thường ngày cho tướng quân và muội muội.”
“Từ hôm nay trở đi, ta sẽ tạm thời ở lại phủ tướng quân.”
Cho nàng ta ở lại phủ tướng quân?