Chương 8
Chương 8
Tiền tổng cười lạnh.
“Chỉ xem thử một chút mà phải dùng đến công cụ bẻ khóa quyền quản trị viên sao?”
Khuôn mặt Vương Vĩ lập tức xám ngoét như tro tàn. Không còn chút huyết sắc nào.
“Trương Đào.”
Ánh mắt Tiền tổng chuyển sang người còn lại.
“Ông giải thích giúp tôi.”
“Vì sao một nhân sự kỹ thuật cốt lõi của công ty, trong mắt ông lại là người có thể ‘thay thế bất cứ lúc nào’?”
“Tiền tổng!”
Trương Đào hoảng hốt giải thích.
“Tôi... tôi chỉ nói trong lúc nóng giận...”
“Không hề có ý đó...”
“Không có ý đó?”
Tiền tổng cầm một tập tài liệu trên bàn. Ném thẳng xuống trước mặt ông ta.
“Đây là báo cáo đánh giá tổn thất trực tiếp và gián tiếp mà công ty phải gánh chịu vì sự cố hệ thống lần này.”
“3.000.000 tệ.”
Ông nhìn Trương Đào bằng ánh mắt lạnh như băng.
“Một câu nói lúc nóng giận của ông...”
“Đáng giá 3.000.000 tệ sao?”
Trương Đào cúi đầu nhìn tập tài liệu. Giống như toàn bộ sức lực trong người vừa bị rút sạch. Cả người mềm nhũn. Suýt nữa ngồi bệt xuống đất. Tôi ngồi trên ghế sofa. Lặng lẽ nhấp một ngụm trà. Phần còn lại... Đã không cần tôi tham gia nữa. Đó là một màn khiển trách một chiều. Phải gọi là một phiên xét xử mới đúng. Nửa tiếng sau. Tiền tổng cuối cùng cũng dừng lại.
“Hai người trở về viết bản kiểm điểm thật nghiêm túc.”
“Sáng mai đặt lên bàn làm việc của tôi.”
“Còn việc xử lý tiếp theo thế nào...”
“Công ty sẽ họp và quyết định sau.”
Ông khoát tay.
“Ra ngoài đi.”
Trương Đào và Vương Vĩ thất thần bước ra khỏi văn phòng. Lúc đến cửa. Hai chân Vương Vĩ mềm nhũn. Suýt ngã nhào xuống đất. Trong văn phòng. Một lần nữa chỉ còn lại tôi và Tiền tổng.
“Cố vấn Trần.”
“Để cô phải chứng kiến chuyện này, thật sự khiến tôi xấu hổ.”
“Đó là việc nội bộ của công ty.”
Tôi bình thản đáp. Tiền tổng lắc đầu.
“Đó cũng là một phần trong mối quan hệ hợp tác giữa chúng ta.”
Ông đứng dậy. Bước đến trước mặt tôi. Sau đó chủ động chìa tay ra.
“Tôi xin lỗi cô thêm một lần nữa.”
“Vì đã nhìn người không chuẩn.”
“Và cũng cảm ơn cô.”
“Cảm ơn cô đã giúp tôi nhìn thấy những khối u mục ruỗng đang tồn tại bên trong công ty.”
Ông nhìn thẳng vào mắt tôi. Giọng nói chân thành.
“Bây giờ...”
“Tôi có thể chính thức mời cô trở thành cố vấn kỹ thuật dài hạn của công ty được không?”
Ông lấy ra một bản hợp đồng mới. Đặt trước mặt tôi.
“Đây là hợp đồng chúng tôi vừa chỉnh sửa lại.”
“Thời hạn hợp tác: ba năm.”
“Lương năm sau thuế: 1.000.000 tệ.”
Tôi nhìn con số trên hợp đồng. Đó là hơn gấp ba lần mức lương năm trước đây của tôi.
“Ngoài ra...”
Tiền tổng tiếp tục.
“Dự án nâng cấp toàn diện hệ thống trong quý tới.”
“Tôi muốn giao toàn quyền phụ trách cho cô.”
“Ngân sách không giới hạn.”
“Tất cả các phòng ban đều phải phối hợp.”
Ông dừng lại. Khóe môi hơi nhếch lên.
“Người trực tiếp phối hợp với cô...”
“Sẽ là Trương Đào.”
“Tôi hy vọng trong dự án này...”
“Cô có thể chỉ bảo cậu ấy thật tốt.”
Tôi lập tức hiểu ý. Tiền tổng không định sa thải Trương Đào ngay. Ông muốn Trương Đào tự mình cúi đầu. Tự tay nhặt lại những thứ bản thân từng khinh thường. Từng chút một. So với việc bị đuổi việc... Còn đau đớn hơn nhiều. Tôi cầm bản hợp đồng lên. Sau đó đưa tay ra. Bắt lấy tay Tiền tổng.
“Tiền tổng.”
“Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.”
Buổi họp khởi động dự án nâng cấp hệ thống được ấn định vào chiều thứ Sáu. Địa điểm vẫn là phòng họp lớn ở tầng mười tám. Với tư cách là người phụ trách chính của dự án, tôi ngồi ở vị trí trung tâm. Tiền tổng đích thân tham dự cuộc họp. Ông ngồi ngay bên cạnh tôi. Đó cũng là cách ông công khai thể hiện sự ủng hộ dành cho tôi. Những người tham gia cuộc họp bao gồm toàn bộ trưởng bộ phận có liên quan trong công ty. Trương Đào với vai trò người phụ trách kết nối dự án, ngồi chéo đối diện tôi. Từ đầu đến cuối, ông ta luôn cúi đầu. Trong tay cầm một cây bút. Vô thức vạch tới vạch lui trên cuốn sổ ghi chép. Trông chẳng khác nào một phạm nhân đang chờ tuyên án. Tôi mở slide trình chiếu. Bắt đầu giới thiệu toàn bộ phương án nâng cấp. Từ kiến trúc kỹ thuật. Đến chu kỳ phát triển. Rồi các quy tắc phối hợp giữa các phòng ban. Tốc độ nói của tôi rất nhanh. Nhưng nội dung lại vô cùng rõ ràng. Trong phòng họp chỉ còn lại giọng nói của tôi và tiếng lật tài liệu sột soạt của mọi người. Sau khi trình bày xong. Tôi gập laptop lại.
“Trên đây là toàn bộ nội dung tổng quan của phương án.”
“Nếu mọi người có câu hỏi, bây giờ có thể trao đổi.”
Cả phòng họp chìm vào yên lặng. Không ai dám phản đối kế hoạch của tôi trước mặt Tiền tổng.