Chương 6
Chương 6
“Quê cũ của Vương Quân?”
Tôi hơi bất ngờ.
“Đúng vậy.”
Biểu cảm của cảnh sát Trương vô cùng nghiêm túc.
“Chúng tôi đã kiểm tra thông tin cá nhân của Vương Quân. Ngoài căn hộ nhỏ hiện tại, dưới tên anh ta còn có một căn nhà tổ ở vùng ngoại ô, lâu nay vẫn bỏ không.”
“Ngay trong lúc thẩm vấn anh ta, một tổ công tác khác đã tới đó.”
“Khung cảnh ở đó chẳng khác nào một bãi phế liệu.”
“Trong sân chất đầy đồ bỏ đi, từ bàn ghế hỏng đến các thiết bị điện cũ.”
“Và tại góc sân, bên trong một chuồng gà bỏ hoang...”
“Chúng tôi đã tìm thấy nó.”
Giọng cảnh sát Trương hơi gấp gáp.
“Một chiếc két sắt màu đen đã bị phá hủy bằng bạo lực.”
Tim tôi khẽ hẫng một nhịp. Nhanh như vậy sao? Tôi vốn nghĩ bọn họ sẽ xử lý sạch sẽ hơn.
“Cánh cửa két đã bị cạy tung bằng xà beng và máy cắt.”
“Thân két cũng bị phá đến mức gần như biến dạng hoàn toàn.”
“Nhưng ở mặt bên thân két, chúng tôi vẫn tìm thấy một phần số sê-ri dập nổi bằng thép chưa bị phá hủy hết.”
Cảnh sát Trương lấy điện thoại ra, mở một tấm ảnh. Trong ảnh là một dãy ký hiệu đã hoen gỉ. Tuy khá mờ nhưng vẫn có thể nhận ra vài chữ cái và con số.
“Chúng tôi đã gửi ảnh cho bộ phận kỹ thuật của hãng két sắt Hổ Bài để đối chiếu.”
“Vừa rồi họ đã gọi lại.”
Ông xoay màn hình điện thoại về phía tôi.
“Số sê-ri này hoàn toàn trùng khớp với số sê-ri trên hóa đơn điện tử mà cô cung cấp.”
“Chính là chiếc két sắt của cô.”
Tôi nhìn tấm ảnh. Không nói gì. Lòng bàn tay khẽ đổ mồ hôi. Mọi thứ thuận lợi hơn dự tính của tôi rất nhiều. Tôi từng nghĩ việc tìm ra chiếc két sắt đã bị phá hủy sẽ là mắt xích khó khăn nhất. Không ngờ bọn họ lại ngu ngốc đến mức đó. Ném nó ngay trong căn nhà tổ của chính mình.
“Phòng tuyến tâm lý của Vương Quân hoàn toàn sụp đổ ngay khi nhìn thấy bức ảnh này.”
Cảnh sát Trương tiếp tục.
“Anh ta khai hết rồi.”
“Anh ta nói sau khi cả nhà dọn vào nhà cô được vài ngày, bà Vương đã phát hiện chiếc két sắt trong tủ quần áo.”
“Cả gia đình lập tức nổi lòng tham.”
“Họ không có mật mã.”
“Cũng không có chìa khóa.”
“Thế là nhân một cuối tuần, Vương Quân và vợ là Lý Quyên đứng cảnh giới.”
“Còn bà Vương ở trong nhà, dùng chăn bông quấn quanh chiếc két sắt rồi từng chút một kéo nó ra hành lang cầu thang.”
“Họ không dám dùng thang máy.”
“Vì sợ bị camera ghi lại.”
“Thế là họ khiêng một chiếc két sắt nặng 60 kg từ tầng 11 xuống từng bậc cầu thang một.”
Nói đến đây, ngay cả cảnh sát Trương cũng không nhịn được lắc đầu. Dường như ông đang cảm thán rằng vì tiền, con người có thể bộc phát thứ sức mạnh ngu xuẩn đến mức nào.
“Sau đó, trong đêm, Vương Quân lái xe chở chiếc két đến căn nhà tổ ở ngoại ô.”
“Anh ta mượn máy cắt của một người bạn.”
“Mất cả một đêm mới cắt được chiếc két sắt ra.”
Đúng lúc ấy. Cửa phòng lấy lời khai bị đẩy mở. Là người cảnh sát trẻ được cử đi tìm hai nhân viên chuyển nhà. Phía sau anh ta là hai người đàn ông mặc đồng phục công nhân, vẻ mặt đầy hoang mang.
“Đội trưởng Trương, chúng tôi đã đưa người tới.”
Cảnh sát Trương nhìn họ một cái rồi khoát tay.
“Đưa họ sang phòng bên cạnh nghỉ tạm trước.”
“Lát nữa sẽ lấy lời khai.”
Ông quay đầu lại nhìn tôi.
“Chúng tôi không còn cần lời khai của họ nữa.”
“Vật chứng đã có.”
“Lời thú tội cũng đã có.”
“Tội danh trộm cắp đã đủ điều kiện thành lập.”
Tôi khẽ gật đầu. Nhưng trong lòng lại không hề cảm thấy nhẹ nhõm. Bởi tôi biết. Câu hỏi quan trọng nhất sắp xuất hiện. Giọng điệu của cảnh sát Trương đột nhiên thay đổi.
“Nhưng mà, cô Trần.”
Cảnh sát Trương chậm rãi lên tiếng.
“Lời khai của Vương Quân về những thứ bên trong két sắt có sự khác biệt rất lớn so với nội dung cô báo án.”
Tôi nhìn ông ấy, chờ ông tiếp tục.
“Vương Quân khai rằng sau khi mở được két sắt, bên trong hoàn toàn không có 3.000.000 tệ tiền mặt.”
“Anh ta nói trong đó chỉ có một chiếc hộp gỗ nhỏ.”
“Bên trong hộp là một ít trang sức cũ, vài lá thư và... 20.000 tệ tiền mặt.”
“20.000 tệ.”
“Không phải 3.000.000 tệ.”
Ánh mắt cảnh sát Trương sắc bén như lưỡi dao. Khóa chặt trên người tôi.
“Cô Trần, báo án giả, khai báo sai sự thật, đặc biệt là đối với một vụ việc liên quan đến số tiền lớn như vậy, đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
“Chúng tôi hiểu sự phẫn nộ của cô khi nhà bị chiếm, tài sản bị lấy mất.”
“Nhưng pháp luật không cho phép bất kỳ hành vi phóng đại hay bịa đặt nào.”
“Tôi cần cô xác nhận lại một lần nữa.”
“Cô có chắc tài sản bị mất là 3.000.000 tệ tiền mặt không?”
Cả phòng lấy lời khai chìm vào yên lặng. Yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng hô hấp của đối phương. Đây là thời khắc quyết định. Câu trả lời của tôi sẽ quyết định kết cục cuối cùng của vụ việc.