Chương 7
Chương 7
Liệu nhà họ Vương chỉ bị kết tội vì trộm 20.000 tệ cùng vài món trang sức, chịu mức án vài năm tù. Hay bị kết tội trộm cắp tài sản trị giá 3.000.000 tệ, đối mặt với bản án hơn mười năm tù giam. Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của cảnh sát Trương. Không hề né tránh.
“Cảnh sát Trương.”
“Tôi chắc chắn.”
Giọng tôi không lớn. Nhưng vô cùng kiên định.
“Thứ tôi bị mất chính là 3.000.000 tệ.”
Lông mày cảnh sát Trương lập tức nhíu chặt lại.
“Cô phải chịu trách nhiệm với từng lời mình nói.”
“Chúng tôi cần chứng cứ.”
“Tất nhiên.”
Tôi cầm điện thoại lên, mở album ảnh.
“Như tôi đã nói.”
“Tôi có thói quen lưu lại hồ sơ cho những món đồ có giá trị.”
“Không chỉ đánh dấu bằng sơn.”
“Đôi khi tôi còn chụp ảnh lại.”
Tôi tìm ra một bức ảnh rồi đưa cho ông ấy.
“Đây là ảnh tôi chụp vào tối hôm trước khi đi công tác.”
“Hôm đó tôi vừa mua một chiếc đèn cây mới.”
“Tôi muốn hỏi bạn mình xem nên đặt ở vị trí nào trong phòng ngủ thì đẹp hơn.”
“Vì thế tôi tiện tay chụp một bức ảnh toàn cảnh phòng ngủ.”
Toàn bộ phòng ngủ chính hiện ra rõ ràng. Chiếc đèn cây mới mua đang tựa ở góc tường. Cánh cửa tủ quần áo mở hé. Ống kính vô tình ghi lại chính xác ngăn tủ đó. Bên trong ngăn tủ. Chiếc két sắt Hổ Bài màu đen đang nằm yên ở vị trí quen thuộc. Quan trọng nhất là... Cánh cửa két sắt đang khép hờ. Qua khe cửa. Có thể nhìn thấy rõ bên trong nhét kín những xấp tiền màu đỏ. Từng cọc một. Chất đầy đến mức gần như không còn khoảng trống. Độ dày và khối lượng ấy tuyệt đối không thể chỉ là 20.000 tệ ít ỏi. Đồng tử của cảnh sát Trương đột ngột co rút lại. Cảnh sát Trương cầm điện thoại của tôi, liên tục phóng to bức ảnh. Ngón tay ông lướt trên màn hình, cẩn thận kiểm tra từng chi tiết. Độ phân giải của bức ảnh rất cao. Qua khe cửa két sắt hé mở, có thể nhìn thấy rõ từng xấp tiền mệnh giá 100 tệ được buộc bằng dây niêm phong của ngân hàng. Chồng chất lên nhau đến mức gần như tràn ra ngoài. Sự chấn động về mặt thị giác ấy vượt xa mọi lời mô tả.
“Bức ảnh này...”
Giọng cảnh sát Trương có phần khô khốc.
“Thông tin EXIF cho thấy thời gian chụp đúng là vào tối hôm trước ngày cô rời khỏi nhà, hoàn toàn khớp với lời khai của cô.”
“Thiết bị chụp cũng chính là chiếc điện thoại này.”
“Xét trên phương diện kỹ thuật, hiện tại chưa phát hiện bất kỳ dấu hiệu chỉnh sửa hay cắt ghép nào.”
Ông ngẩng đầu lên. Sự nghi ngờ trong mắt đã bị thay thế bởi một nỗi hoang mang sâu sắc.
“Cô Trần...”
“Vì sao cô lại để nhiều tiền mặt như vậy trong két sắt?”
“Thậm chí còn không đóng kín cửa két?”
Đó là một câu hỏi hoàn toàn hợp lý. Người bình thường sẽ không làm như vậy. Tôi nhận lại điện thoại, trên mặt hiện lên một nụ cười gượng gạo, mang theo sự bất lực và sợ hãi vừa đủ.
“Cảnh sát Trương, nói thật với ông.”
“Sau khi bán căn nhà đó xong, số tiền nhận được khiến tôi luôn cảm thấy bất an.”
“Tôi là một phụ nữ sống một mình.”
“Trong nhà cất một khoản tiền lớn như vậy, ngày nào tôi cũng mất ngủ.”
“Lúc nào tôi cũng có cảm giác bị hại, luôn nghĩ sẽ có người nhắm vào mình.”
Những lời này chính là để giải thích hợp lý cho tất cả những sự chuẩn bị có phần quá mức của tôi.
“Hôm đó tôi lấy tiền ra kiểm đếm lại một lần nữa.”
“Định hôm sau sẽ mang một phần gửi vào ngân hàng.”
“Sau khi đếm xong, tôi mệt quá nên tiện tay nhét tiền trở lại két sắt, nghĩ rằng hôm sau sẽ sắp xếp lại.”
“Có lẽ lúc đó tôi đã không đóng kín cửa két.”
“Sau đó tôi chụp bức ảnh kia gửi cho bạn mình, hỏi nên đặt chiếc đèn cây mới mua ở đâu thì đẹp.”
“Rồi đi ngủ luôn.”
“Sáng hôm sau phải bắt chuyến bay sớm nên tôi rời đi rất vội.”
“Hoàn toàn quên mất chuyện này.”
Tôi nhìn cảnh sát Trương bằng ánh mắt chân thành.
“Nếu không xảy ra chuyện lần này...”
“Có lẽ cả đời tôi cũng không phát hiện mình đã phạm phải một sai lầm chí mạng như vậy.”
“Bây giờ nghĩ lại, chính tôi cũng thấy sợ.”
Lời giải thích của tôi đã quy tất cả về hai nguyên nhân: Sự sơ suất. Và nỗi sợ hãi. Một người phụ nữ độc thân bị áp lực bởi một khoản tiền khổng lồ nên có những hành động hơi khác thường. Điều đó hoàn toàn hợp lý. Cảnh sát Trương trầm mặc. Lời giải thích của tôi, cộng với bức ảnh này như một chứng cứ thép, đã tạo thành một vòng logic hoàn chỉnh. Lời khai về “20.000 tệ” của Vương Quân trước bức ảnh này trở nên nực cười và yếu ớt đến cực điểm. Cách giải thích hợp lý duy nhất là: Bọn họ cố tình khai giảm số tiền để giảm nhẹ tội danh. Đó là thủ đoạn rất phổ biến của tội phạm trộm cắp.
“Tôi hiểu rồi.”
Cảnh sát Trương thở dài một hơi. Ông cầm bộ đàm trên bàn lên.
“Tổ thẩm vấn chú ý.”
“Lập tức thẩm vấn lại Vương Quân.”
“Cho anh ta xem bức ảnh này.”
“Nói với anh ta rằng thành khẩn sẽ được khoan hồng, chống đối sẽ bị xử lý nghiêm.”
“Nếu vẫn không chịu khai nơi cất giấu số tiền 2.980.000 tệ còn lại, anh ta sẽ phải đối mặt với khung hình phạt cao nhất tương ứng với vụ trộm cắp tài sản trị giá 3.000.000 tệ!”
Đầu dây bên kia nhanh chóng truyền đến tiếng đáp: Phòng tuyến tâm lý cuối cùng của Vương Quân sắp bị đánh sập hoàn toàn. Anh ta không thể giải thích được bức ảnh kia. Cũng không thể giải thích vì sao sau khi chiếc két rơi vào tay mình, một két đầy tiền lại biến thành vỏn vẹn 20.000 tệ. Anh ta sẽ bị chính lòng tham và sự ngu xuẩn của mình kéo xuống vực sâu. Những việc còn lại đã trở nên đơn giản. Cảnh sát sẽ dốc toàn lực truy tìm số tiền 2.980.000 tệ “biến mất”.