Chương 12
Chương 12
Sau khi Lục Nguyên rời đi, cuộc sống của ta hoàn toàn trở về yên tĩnh. Học viện hương đạo được gây dựng ngày một vững vàng, nhóm học trò tốt nghiệp đầu tiên, có người vào cung, trở thành nữ quan hầu cận trước ngự tiền. Có người mở hương phường của riêng mình, trở thành nữ chưởng quầy có chút danh tiếng. Lại có người lựa chọn ở lại, trở thành trợ thủ của ta, tiếp tục cùng ta đào sâu nghiên cứu những huyền diệu của điều hương chi thuật. Mỗi người trong số họ, đều sống ra dáng vẻ rực rỡ của chính mình. Nhìn các nàng, ta thường nhớ tới bản thân của kiếp trước. Người phụ nữ bị giam cầm trong hậu viện hầu phủ, đem toàn bộ tài năng và tâm huyết tiêu hao trên phu quân cùng nhi tử, cuối cùng lại chẳng còn gì trong tay. Ta rất may mắn, có được cơ hội sống lại một lần nữa. Ta cũng rất may mắn, đã nắm chặt lấy cơ hội ấy, để sống thành dáng vẻ mà bản thân hằng mong muốn. Lại một năm xuân đến, hoàng hậu nương nương mở tiệc trong ngự hoa viên, mời ta cùng thưởng mẫu đơn. Giữa tiệc, nương nương bỗng cho lui hết cung nhân, rồi nhìn ta nói:
“An Ninh, có một việc, bổn cung muốn nghe ý của nàng.”
Ta cung kính đáp:
“Xin nương nương cứ nói.”
“Vĩnh An Hầu đã dâng tấu xin từ quan.”
Hoàng hậu nương nương nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.
“Hắn nguyện từ bỏ tước vị hầu gia, tự xin đến hoàng lăng, vì tiên đế thủ lăng, cả đời không rời nửa bước.”
Tay ta khẽ khựng lại. Thủ hoàng lăng, đó là hình phạt còn cô tịch hơn cả lưu đày.
“Bệ hạ… đã chuẩn chưa?”
Ta khẽ hỏi. Hoàng hậu nương nương lắc đầu.
“Bệ hạ nói, việc này cần hỏi qua nàng trước.”
“Nếu nàng… chịu gật đầu một lần, bệ hạ liền có thể thu hồi thánh ý.”
Ta trầm mặc. Ta hiểu dụng ý của hoàng đế. Đây là ban cho ta một lần lựa chọn sau cùng. Chỉ cần ta đồng ý, Lục Thần sẽ không phải đến nơi hoang vắng lạnh lẽo kia, cô độc mà kết thúc quãng đời còn lại. Giữa chúng ta, thậm chí vẫn còn khả năng “gương vỡ lại lành”. Dẫu sao, trong mắt thế nhân, một ngày phu thê cũng có trăm ngày ân nghĩa. Ta nhìn đóa mẫu đơn trước mắt đang nở rộ, từng tầng cánh hoa chồng lên nhau, ung dung hoa quý, tựa như vinh quang của thân phận hầu phu nhân mà ta từng khao khát. Nhưng giờ phút này, trong mắt ta, nó lại chẳng đáng yêu bằng những đóa hoa trắng vô danh do học trò tự tay gieo trồng trong hậu viện học viện hương đạo. Ta khẽ mỉm cười, nói với hoàng hậu nương nương:
“Nương nương, thảo dân có một việc muốn cầu.”
“Nàng cứ nói.”
Thảo dân từng nghe nói, Nam Cương khí hậu ẩm nóng, chướng lệ hoành hành, binh sĩ trong quân doanh quanh năm chịu khổ vì thương tích và bệnh tật. Thảo dân bất tài, nguyện dẫn các đệ tử của Hương Học Viện, đến Nam Cương, vì các tướng sĩ nghiên chế hương dược có thể xua trừ chướng khí, chữa lành thương đau. Hoàng hậu nương nương sững người. Nương nương không ngờ rằng, ta lại đưa ra một thỉnh cầu như vậy.
“Nam Cương khổ cực, nàng…”
“Nương nương,”
Ta ngắt lời bà, ánh mắt trong trẻo mà kiên định.
“Ở trên cao lâu đài, dẫu phong quang vô hạn.”
“Nhưng An Ninh càng muốn làm hơn cả, là vì những người đang lội bước giữa bùn lầy, thắp lên một ngọn đèn, gửi đi một làn hương.”
“Còn Vĩnh An Hầu…”
Ta ngừng lại một chút, giọng nói phẳng lặng không gợn sóng.
“Đó là lựa chọn của hắn, đã không còn liên quan đến thảo dân nữa.”
Hoàng hậu nương nương lặng lẽ nhìn ta hồi lâu, cuối cùng, mỉm cười nhẹ nhõm.
“Bổn cung, chuẩn.”
Ba tháng sau, ta dẫn theo các đệ tử của mình, chính thức lên đường xuôi Nam. Ngày rời khỏi kinh thành, trời quang mây tạnh, gió xuân êm dịu. Người đến tiễn rất đông, có học trò của ta, có những phu nhân từng chịu ân huệ của ta, còn có cả nghi trượng do trong cung phái đến. Ta không nhìn thấy bất kỳ ai của Lục gia. Ta biết, bọn họ đều đang dùng cách riêng của mình, để nói lời từ biệt với quá khứ. Khi xe ngựa đi tới cổng thành, ta không hiểu vì sao, lại vén rèm xe lên. Trên tường thành, một thân ảnh quen thuộc mà già nua, lặng lẽ đứng đó. Là Lục Thần. Hắn không nhìn ta, chỉ đứng từ xa, lặng lẽ dõi về phương Nam, nơi ta sắp sửa đặt chân tới. Khoảng cách xa đến mức, ta không thể nhìn rõ nét mặt hắn. Nhưng ta biết, hắn đang tiễn ta lên đường. Cũng là đang tiễn đưa, cho chính mối tình đã sớm khép lại của đời mình. Ta buông rèm xe xuống, trong lòng không còn gợn sóng. Ta từng hao tâm tổn lực, vì các ngươi mà dựng nên cao lâu. Giờ ta rời đi, các ngươi buộc phải tự mình nếm trải, thế nào gọi là —— đại hạ khuynh đổ. Nhưng, thì đã sao? Lầu sụp rồi, có thể xây lại. Đường đứt rồi, có thể mở mới. Thế giới của ta, từ lâu đã không còn cần đến tòa lầu mang tên “Hầu phủ” ấy nữa. Bởi vì ta đã vì chính mình, cũng vì nhiều người khác, dựng nên một nơi rộng lớn hơn, vững chắc hơn, mang tên —— “hy vọng”. Còn ta, chính là trong khu vườn xuân sắc ấy, làn hương tự do nhất. (TOÀN VĂN HOÀN)