Chương 3

Chương 3

Hoàng đế hiển nhiên rất vừa lòng với màn kịch trước mắt, đôi môi khẽ động, thánh ý liền định.
“Nếu đã vậy, trẫm sẽ thành toàn cho ngươi.”
“Truyền ý chỉ của trẫm, miễn toàn bộ tội danh cho phụ nhân họ Hứa, cho phép nàng lập tức xuất cung.”
“Còn ngươi...”
Ánh mắt người chậm rãi rơi xuống trên người ta. Ta không đợi người nói hết, đã lấy từ trong tay áo ra thư hòa ly chuẩn bị từ trước, hai tay nâng quá đỉnh đầu, cung kính dâng lên. Ngay sau đó, trước mặt văn võ bá quan cùng hậu cung phi tần, ta tự tay tháo xuống cây phượng thoa tượng trưng cho thân phận Hầu phu nhân, cởi bỏ bộ cáo mệnh phục hoa lệ trên người, chỉ để lại một thân tố y thanh giản. Ta hướng về long ỷ, cúi người hành đại lễ. Lại xoay người nhìn về phía Lục Thần, khẽ thi lễ.
“Hầu gia, từ nay về sau, chàng cùng người trong lòng sum vầy một chỗ, con cháu quây quần bên gối, mọi điều đều được như nguyện.”
“Hứa An Ninh xin từ biệt.”
Dứt lời, ta xoay người rời đi. Trong Thái Hòa Điện rộng lớn, tĩnh lặng đến mức chỉ còn tiếng bước chân vang vọng. Ta từng bước từng bước đi về phía trước, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại. Khoảnh khắc bước ra khỏi điện môn, ánh dương giữa trưa như nước vàng trút xuống, khiến vành mắt ta cay xót. Ta đưa tay đặt lên lồng ngực. Nơi ấy, đã từng vì bọn họ mà tan nát đến không còn hình dạng. Mà đời này, trái tim ấy cuối cùng cũng có thể chỉ vì chính ta mà đập lên. Từ nay về sau, núi cao sông rộng, gió xuân ngàn dặm. Ta chỉ là Hứa An Ninh của riêng mình. Ta không quay về cái nơi được gọi là “nhà” ấy. Rời khỏi cổng cung, ta đi thẳng về phía một cỗ xe ngựa phủ vải xanh giản dị đang đỗ cách đó không xa, trông hết sức tầm thường. Xa phu thấy ta bước tới liền lập tức hạ bậc lên xuống, cung kính chắp tay đứng hầu. Đây là sản nghiệp duy nhất ta âm thầm gây dựng, dùng chính hồi môn do mẫu thân để lại năm xưa. Kiếp trước, ta đã đem toàn bộ di vật của mẫu thân ném vào cái hố không đáy mang tên Hầu phủ ấy, cuối cùng đổi lại chỉ là hai bàn tay trắng. Kiếp này, rốt cuộc ta cũng biết để lại cho mình một con đường lui.
“Đến biệt viện phía nam thành.”
Ta khẽ dặn dò. Cỗ xe ngựa chậm rãi lăn bánh, đem tòa hoàng cung tượng trưng cho quyền thế và vinh quang ở phía sau, cùng với Hầu phủ đã giam cầm mười lăm năm thanh xuân của ta, bỏ lại hết thảy phía sau lưng. Ta đoán lúc này trong Hầu phủ, ắt hẳn đã loạn thành một nồi cháo. Lục Thần cùng ba “hảo nhi tử” của ta, có lẽ đang vội vã trở về phủ, chuẩn bị mở ra một vòng chất vấn và phán xét mới dành cho ta. Bọn họ sẽ phát hiện, viện tử ta ở suốt mười lăm năm nay, đã sớm người đi nhà trống. Ta không mang theo thứ gì cả, ngoại trừ một chiếc rương gỗ cũ do mẫu thân để lại. Những vàng bạc châu báu Lục Thần từng ban thưởng, những lụa là gấm vóc ta tích góp với thân phận Hầu phu nhân, ta không đụng tới một món nào. Ta chính là muốn để bọn họ biết rõ, Hứa An Ninh ta chưa từng mưu cầu phú quý của nhà họ Lục. Hơn nữa, ta còn để lại cho bọn họ ba phần “lễ vật”. Một phần, là để lại cho Lục Võ. Bên trong ghi chép tường tận phương pháp điều dưỡng hơn mười vết thương lớn nhỏ trên người hắn, cùng danh mục toàn bộ dược liệu trân quý cần dùng trong năm năm tới, kèm theo cách bào chế chi tiết. Không có thứ này, bộ võ nghệ mà hắn vẫn hằng tự hào kia, nhiều nhất chỉ trong ba năm, sẽ vì thương cũ tái phát mà suy giảm nghiêm trọng. Một phần, là để lại cho Lục Văn Uyên. Bên trong là bản đồ nhân mạch do ta đích thân chỉnh lý cho hắn, từ ân sư, đồng liêu cho đến chính địch, ghi rõ sở thích, điều kiêng kỵ, cùng những nhược điểm có thể lợi dụng của từng người. Không có thứ này, với tính tình thanh cao cô ngạo của hắn, nhiều nhất chỉ trong một năm, sẽ phải lao đầu vào chốn quan trường ăn thịt người ấy mà đầu vỡ máu chảy. Một phần, là để lại cho Lục Nguyên. Bên trong là quy hoạch phát triển mười năm tới cho toàn bộ sản nghiệp đứng tên hắn, cùng phân tích lai lịch của vài đối tác làm ăn trọng yếu và đối sách ứng phó tương ứng. Không có thứ này, đế quốc thương nghiệp tưởng chừng đồ sộ của hắn, nhiều nhất chỉ trong năm năm, sẽ vì đứt gãy chuỗi vốn và sự phản bội của đối tác then chốt mà ầm ầm sụp đổ.