Chương 17

Chương 17

Nhưng lưng vẫn thẳng. Giống một người đã quen đi trong bùn lầy của người khác mà tìm đường ra. Trên đường về, thành phố vẫn sáng đèn. Biển hiệu nhấp nháy. Người qua lại vội vã. Không ai dừng lại vì bi kịch của bất kỳ ai. Tôi dựa vào ghế, nhắm mắt. Những hình ảnh lần lượt hiện lên— Mẹ chồng lén bán hồi môn của tôi, mà vẫn tự cho mình là đúng. Lục Triết đứng trước tòa, bình thản đẩy mọi trách nhiệm lên vai tôi. Những lời nói dối được bọc đường, từng chút một kéo tôi vào hố sâu. Từng thứ một— Rõ ràng đến tàn nhẫn. Nhưng lần này— Tôi không còn là người bị kéo xuống nữa. Tôi đã bước ra. Và lần đầu tiên— Tôi đứng về phía chính mình. Lục Triết vừa nói “vì chữa bệnh cho em trai” vừa âm thầm chuyển tiền cho mối tình đầu, nụ cười đó đến giờ tôi vẫn nhớ rõ. Cha anh ta miệng nói “vì gia đình” nhưng ánh mắt lạnh như thể tất cả chúng tôi chỉ là công cụ có thể tùy ý sử dụng rồi vứt bỏ. Còn Lâm Hạo, đứng giữa tòa, mang theo áy náy và dũng khí nói ra sự thật, dáng vẻ ấy như một vết cắt vừa đau vừa sáng. Mọi thứ giống như một sợi dây siết chặt, bắt đầu từ lần tôi nhượng bộ đầu tiên, từng vòng từng vòng quấn lấy, đến mức gần như khiến tôi không thở nổi. Nhưng bây giờ, chính tay tôi đã rạch vào nó một đường, dù chỉ là một khe nhỏ, cũng đủ để không khí tràn vào, đủ để tôi sống lại. Khi trở về căn nhà thuê, trời đã tối hẳn, ánh đèn ngoài phố hắt vào cửa sổ một màu vàng nhạt, lạnh mà cô độc. Mẹ và Lâm Hạo nhất quyết ở lại với tôi vài ngày, nói là sợ tôi một mình suy nghĩ nhiều, tôi không từ chối, vì lúc đó tôi biết, mình cũng cần có ai đó ở bên. Ăn qua loa xong, mẹ giục chúng tôi đi ngủ, nhưng nằm xuống rồi, tôi vẫn trằn trọc mãi không yên. Điện thoại sáng lên vài lần, đều là tin nhắn của cảnh sát Lý, từng dòng chữ ngắn gọn mà dứt khoát, giống như từng nhịp gõ vào hiện thực. Anh nói Lục Triết đã bước đầu thừa nhận chuyện khoản vay và việc dựng lên “đầu tư giả”, nhưng với phần tiền chuyển ra nước ngoài thì vẫn lảng tránh, không chịu khai rõ. Cha anh ta thì một mực phủ nhận liên quan đến huy động vốn trái phép, nói rằng đó đều là tiền công trình hợp pháp, không có gì khuất tất. Cảnh sát Lý còn nói, họ đã liên hệ được với vài người tự nhận là nạn nhân, những người đó sẵn sàng phối hợp để chỉ ra dòng tiền. Dòng tin cuối cùng anh gửi đến rất ngắn: “Yên tâm, chúng tôi sẽ giữ chặt chứng cứ, không để họ chạy.” Tôi đặt điện thoại xuống đầu giường, hít sâu vài lần, như muốn ép bản thân tin rằng mọi thứ đang dần đi về phía sáng. Đêm đó, tôi mơ rất nhiều, những giấc mơ chồng chéo lên nhau như một cuốn phim bị tua ngược rồi tua nhanh. Có đám cưới, có hoa đỏ, có nụ cười của mẹ chồng, có Lục Triết nâng ly nói sẽ cùng tôi sống tốt cả đời. Rồi chuyển cảnh, là phòng xử lạnh lẽo, là câu hỏi sắc như dao, là tiếng còng kim loại vang lên, là gương mặt méo mó của cha anh ta khi bị lật tẩy. Khi tỉnh lại, trời đã hửng sáng, ánh sáng nhạt len qua rèm cửa, không chói, nhưng đủ để thấy rõ mọi thứ. Tôi nhận ra, sau khi đã khóc đến cạn kiệt, con người ta sẽ bước vào một trạng thái gần như trống rỗng, nhưng lại bình yên đến lạ. Vài ngày sau, tòa án ban hành bản án sơ thẩm của vụ ly hôn, tôi một mình đến nhận, không mang theo ai, cũng không cần ai đi cùng. Từng dòng chữ trên bản án, tôi đọc rất chậm, như thể mỗi chữ đều là một mốc kết thúc của quá khứ. Quan hệ hôn nhân chấm dứt, khoản vay 500.000 tệ được xác định là nghĩa vụ cá nhân của Lục Triết, tôi không phải chịu trách nhiệm liên đới. Anh ta phải bồi thường cho tôi toàn bộ thiệt hại liên quan đến hồi môn đã bị bán, bao gồm trang sức, tài sản đầu tư và cả những khoản chi tôi từng bỏ ra cho gia đình. Căn nhà đứng tên anh ta không được chia, nhưng tòa xét đến công sức và đóng góp của tôi trong suốt thời kỳ hôn nhân, buộc anh ta phải trả một khoản tiền bù đắp. Số tiền đó không lớn, nhưng đủ để tôi đặt cọc cho một căn nhà mới ở thành phố này. Tôi đứng trước cổng tòa, cầm bản án trong tay, trong lòng bỗng có cảm giác trống rỗng, như vừa kết thúc một chương dài mà không kịp quay đầu nhìn lại. Điện thoại rung, là tin nhắn của luật sư Vương: “Chúc mừng, ít nhất trận này cô đã thắng.” Tôi mỉm cười nhẹ, trả lời một câu “Cảm ơn”. Ngay sau đó, điện thoại đổ chuông, là cảnh sát Lý.
“Lâm Hiểu Tuyết, cô có tiện nói chuyện không?”
“Tôi nghe đây.”
“Vụ của cha con Lục Triết có tiến triển mới.”