Chương 19
Chương 19
Ảnh bị làm mờ, nhưng tôi vẫn nhận ra dáng lưng hơi còng ấy ngay lập tức. Bản tin nói, số tiền liên quan lên đến hàng chục triệu, gần trăm người bị hại. Ông ta vẫn chối tội, nói chỉ là “vòng quay vốn thất bại”, phủ nhận hành vi rửa tiền. Bên kiểm sát đưa ra hàng loạt bằng chứng, từng dòng tiền, từng hợp đồng, từng lỗ hổng không thể chối cãi. Vài tháng sau, bản án được tuyên. Ông ta bị kết án mười lăm năm tù vì lừa đảo huy động vốn và rửa tiền. Lục Triết bị kết án bảy năm tù vì lừa đảo và tiếp tay rửa tiền. Tôi đọc những dòng đó trong một góc nhỏ của bản tin. Xong, tắt điện thoại. Không đọc bình luận. Những điều đó… đã không còn liên quan nhiều đến tôi nữa. Trong năm đó, tôi đưa ra một quyết định quan trọng. Tôi rời khỏi thành phố này. Tôi rời khỏi thành phố đó. Không phải vì sợ người khác bàn tán, mà là vì tôi chợt nhận ra, nơi ấy đã chất chứa quá nhiều ký ức mà tôi không muốn lật lại thêm lần nào nữa. Căn phòng thuê nhỏ, tôi trả lại. Mẹ và Lâm Hạo cũng không giữ tôi ở lại. Họ chỉ nói một câu rất đơn giản.
“Con ở đâu, đó mới là nhà.”
Ngày tôi đi, mẹ dúi vào tay tôi một xấp sổ tiết kiệm nhàu nhĩ.
“Tiền mẹ dành dụm mấy năm nay, không nhiều, con cầm lấy.”
Tôi bật cười bất lực.
“Má giữ mà dưỡng già.”
“Má còn chưa già.”
Bà lườm tôi một cái, giọng lại mềm xuống.
“Con sang chỗ mới, cái gì cũng phải bắt đầu lại, trong tay có chút tiền mới vững được.”
Lâm Hạo đứng bên cạnh cười ngốc.
“Chị yên tâm, em sẽ chăm sóc mẹ. Bên đó có chuyện gì thì gọi em, đừng tự ôm hết.”
Tôi gật đầu, đẩy lại xấp sổ.
“Để dành cho em cưới vợ. Chị sẽ không sống kiểu dồn hết mọi thứ lên vai mình như trước nữa. Yên tâm, chị sẽ sống tốt.”
Hai người họ im lặng. Một lúc sau, mẹ thở dài, vừa cười vừa mắng.
“Con bé này… cuối cùng cũng biết nghĩ cho mình rồi.”
Chúng tôi ôm nhau khóc một trận. Khóc xong, nước mắt cũng khô. Ngồi trên chuyến tàu cao tốc rời đi, tôi tự làm cho mình một nghi thức nhỏ. Tôi xóa hết những tấm ảnh liên quan đến nhà họ Lục trong điện thoại. Ảnh cưới. Ảnh gia đình. Ảnh du lịch. Mỗi lần xóa một tấm, tôi lại tự nói với mình một câu.
“Đã kết thúc rồi.”
Đến thành phố mới, tôi thuê một căn phòng nhỏ hướng Nam. Không rộng, nhưng sạch sẽ, ánh nắng có thể chiếu thẳng vào đầu giường và bàn làm việc. Tôi dùng tiền bồi thường cùng khoản tiết kiệm của mình để mở một studio nhỏ, tiếp tục công việc quen thuộc. Những ngày đầu không dễ dàng. Khách ít. Tiền thuê đè nặng. Có thời gian, tôi phải tính toán từng đồng, thậm chí đi qua vài siêu thị chỉ để chọn túi rau rẻ hơn vài nghìn. Nhưng chính những ngày chật vật đó lại mang đến cho tôi một cảm giác vững vàng đã lâu không có. Ít nhất, từng đồng tôi tiêu… đều là tiền tôi tự kiếm được. Không ai cầm sổ sách hỏi tôi “tiền này của ai”. Không ai lấy danh nghĩa “vì gia đình” để lén bán đi thứ thuộc về tôi. Khi studio dần ổn định, tôi làm một việc mà nhiều người không hiểu. Tôi viết lại toàn bộ câu chuyện của mình, đăng ẩn danh lên mạng. Không thêm thắt. Không tô vẽ. Chỉ là từ việc mẹ chồng lén bán hồi môn, đến lúc tôi báo cảnh sát, đứng trước tòa đối chất với cha con họ, rồi đến khi mọi thứ bị phơi bày và kết án. Tôi không dùng tên thật. Không nhắc địa điểm cụ thể. Chỉ dùng những từ như “một thành phố”, “một công ty”, “một người”. Nhưng từng chi tiết, từng cách thức, từng góc tối của sự thao túng và lỗ hổng pháp lý… đều là thật. Ở cuối bài viết, tôi chỉ để lại một câu.
“Nếu một ngày bạn đứng trước ngã rẽ giống tôi, hãy học cách nói ‘không’ sớm hơn, và dứt khoát hơn.”
Tôi không nghĩ bài viết đó sẽ có ai chú ý. Nhưng nó giống như một viên đá nhỏ rơi xuống mặt nước tưởng chừng yên lặng. Chỉ vài ngày, lượt đọc tăng vọt. Bình luận tràn vào. Có người nói mình từng bị ép bán nhà, bán xe để “cứu em chồng”. Có người nói mình đã ký những hợp đồng không hiểu gì, đến khi xảy ra chuyện mới biết mình chỉ là tấm bia đỡ đạn. Có người nói mình từng bị chửi là “người vợ vô tình” vì không chịu gánh nợ, đến khi chồng bị bắt vì huy động vốn trái phép, mới biết mình đã may mắn thế nào khi chọn rời đi. Tôi đọc từng dòng. Trong lòng vừa nặng, vừa nhẹ. Một ngày nọ, tôi nhận được tin nhắn riêng từ một cô gái trẻ. Cô ấy hỏi có nên báo cảnh sát không. Mẹ chồng cô vừa bán hồi môn của cô, nói là để cứu em trai chồng, nhưng cô cảm thấy có gì đó không ổn. Tôi nhìn dòng chữ đó, tim chợt khẽ rung lên. Tôi trả lời cô ấy một đoạn rất dài. Bảo cô hãy kiểm tra hồ sơ bệnh án trước.