Chương 7
Chương 7
Xuân Đào ấp úng một hồi, giọng run rẩy.
“Nghi ngờ người bị yêu tà nhập thân…”
Ta bật cười lạnh. Hay cho Liễu Như Yên. Chạy trốn rồi mà vẫn không quên quay lại cắn ta một nhát!
“Còn chuyện tệ hơn nữa…”
Xuân Đào sắp khóc đến nơi.
“Sáng nay vương gia phụng mệnh xuất kinh đi tiễu phỉ, phải nửa tháng sau mới về!”
Lần này đúng là phải đơn thương độc mã thật rồi! Ta hít sâu một hơi.
“Chuẩn bị kiệu, vào cung.”
Xuân Đào hoảng hốt.
“Người… người cứ thế mà đi sao?”
“Không thì sao?”
Ta rút con dao găm giấu dưới gối, nhét gọn vào tay áo.
“Thật sự coi ta là quả hồng mềm chắc?”
Thái hậu ư? Được thôi, ta tới gặp bà ta!
“Vương phi, mời xuống kiệu.”
Giọng nói the thé của thái giám khiến màng nhĩ ta đau nhói. Ta vén rèm kiệu, bức tường cung cao lớn sừng sững trước mắt như một con cự thú, nặng nề đè xuống khiến người ta khó thở. Xuân Đào đỡ lấy ta, giọng nói run rẩy.
“Tiểu thư, vết thương của người còn chưa lành…”
Ta bóp nhẹ tay Xuân Đào, hạ giọng dặn dò.
“Nhớ kỹ, lát nữa dù xảy ra chuyện gì, muội cũng tuyệt đối đừng lên tiếng.”
Khoảnh khắc bước vào Từ Ninh Cung, hàng chục ánh mắt đồng loạt bắn về phía ta, đầu gối ta mềm nhũn suýt nữa không đứng vững nổi, lần này hoàn toàn không phải giả vờ, mà là vết thương thật sự đau đến muốn xỉu.
“Thần thiếp bái kiến Thái hậu nương nương.”
Ta nén đau, quy củ hành đại lễ. Trên ghế đàn hương, lão phụ nhân đầu đội châu ngọc nheo mắt nhìn ta.
“Ngẩng đầu lên.”
Ta ngẩng mặt, ánh mắt vừa chạm lên đã thấy Liễu Như Yên đang đứng sát bên cạnh Thái hậu. Tiện nhân này khoác y phục cung nữ, khóe môi treo nụ cười âm độc không che giấu.
“Nghe nói gần đây Cảnh Hành sủng ái ngươi lắm?”
Thái hậu thong thả lần tràng hạt.
“Đến cả trắc phi do ai gia ban cũng bị đưa vào am ni cô.”
Ta rũ mắt, giọng điềm tĩnh.
“Vương gia xử sự công bằng, nghiêm minh.”
“Thật sao?”
Thái hậu đột nhiên đập mạnh tay xuống bàn.
“Vậy vì sao lại có người tâu rằng ngươi bị yêu tà nhập thể!”
Trong điện lập tức xôn xao. Liễu Như Yên đúng lúc quỳ sụp xuống, giọng đầy uất ức.
“Thái hậu minh giám!”
“Thiếp thân tận mắt thấy vương phi sinh uống máu gà, nửa đêm đối nguyệt tru tréo!”
Ta suýt nữa thì buột miệng mắng thẳng ra.
“Có chứng cứ không?”
Ta cười lạnh hỏi lại. Liễu Như Yên vỗ tay một cái, hai bà mụ liền áp giải Thúy Liễu đang run lẩy bẩy tiến vào.
“Nô tỳ… nô tỳ tận mắt trông thấy…”
Thúy Liễu không dám nhìn ta, giọng run rẩy.
“Vương phi nửa đêm ở trong hoa viên… vẽ bùa chú…”
Ta nhìn chằm chằm vào hai bên má sưng đỏ của Thúy Liễu, trong lòng đã hiểu rõ mười mươi, đây rõ ràng là bị tra hỏi bằng cực hình rồi.
“Truyền thiên sư!”
Thái hậu vừa dứt lời, cả điện lập tức rúng động. Cửa điện mở toang, một lão đạo sĩ khoác bát quái bào, tay lắc chuông bước vào, dáng vẻ làm bộ làm tịch khiến ta suýt nữa bật cười, đúng là đạo cụ lừa người cũng chuẩn bị đủ cả.
“Yêu nghiệt hiện hình!”
Lão đạo vung kiếm gỗ đào, mũi kiếm thẳng chỉ vào giữa trán ta.
“Nữ tử này trán hiện thanh quang, chính là tướng ác quỷ đoạt xác!”
Thái hậu nghiêm giọng quát.
“Còn không mau thành thật khai ra!”
Ta không vội không hoảng, chậm rãi chỉnh lại tay áo.
“Thiên sư đã lợi hại như vậy, chi bằng nói xem ta rốt cuộc là yêu quái gì?”
Lão đạo sững người, hiển nhiên không ngờ ta lại hỏi ngược như vậy.
“Hồ… hồ ly tinh!”
Hắn lắp bắp đáp. Ta nhướng mày.
“Vậy xin hỏi, hồ ly tinh sợ cái gì?”
“Sợ máu chó đen! Sợ hùng hoàng!”
Ta gật đầu, giọng điệu hết sức nghiêm túc.
“Vậy ngài mang theo chưa?”
Lão đạo lập tức cứng đờ tại chỗ. Trong điện, các phi tần bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn hắn cũng dần đổi khác.
“Chưa mang à?”
Ta thở dài đầy tiếc nuối.
“Vậy thì bản lĩnh hành nghề của ngài xem ra cũng không được lắm.”
Sắc mặt Thái hậu lập tức xanh mét.
“Càn rỡ! Người đâu—”
“Thái hậu nương nương xin hãy khoan.”
Ta đột nhiên quỳ xuống, giọng nói bình tĩnh.
“Thần thiếp có cách tự chứng minh trong sạch.”
Ta tháo túi hương bên hông, giơ lên trước mặt mọi người.
“Đây là bùa hộ thân đã được khai quang tại Đại Tướng Quốc Tự, yêu tà nếu chạm vào tất sẽ bị tổn thương.”
Lão đạo miễn cưỡng nhận lấy, vừa chạm tay vào đã đột ngột kêu thảm.
“Nóng! Nóng quá!”
Trong lòng ta trợn trắng mắt, màn diễn này quả thật quá lố bịch.
“Thiên sư đừng vội.”
Ta cười tủm tỉm, lại rút thêm một túi hương khác.