Chương 20
Chương 20
Mẹ chồng thấp giọng lẩm bẩm:
“Có đóng góp gì chứ?”
“Chẳng phải tiêu tiền con trai tôi sao?”
Thẩm phán nhìn bà ta.
“Xin đừng làm ảnh hưởng phiên tòa.”
Mẹ chồng siết chặt chuỗi hạt tới mức phát ra tiếng lách cách. Nhưng lần này. Chu Cảnh Xuyên không còn đứng ra bênh vực bà ta nữa. Khi phán quyết cuối cùng được tuyên. Trời bên ngoài đã tối. Ngôi nhà được phân chia theo đúng quy định. Tôi nhận lại phần tài sản thuộc về mình. Khoản sáu trăm nghìn tệ mà Chu Cảnh Xuyên tự ý chuyển cho Chu Bằng. Được xác định là xâm phạm tài sản chung của vợ chồng. Anh ta phải hoàn trả một nửa. Công thức bánh. Cùng toàn bộ quyền hợp tác với Vân Hòa. Đều thuộc về tôi. Thiệt hại do Chu Bằng cạy phá cửa hàng. Được giải quyết trong vụ kiện riêng. Mẹ chồng vì tổ chức người thân tới quấy rối hoạt động kinh doanh. Lan truyền thông tin sai sự thật. Bị buộc phải công khai xin lỗi. Đồng thời bồi thường toàn bộ tổn thất liên quan. Còn Hứa Mạn. Phải chịu trách nhiệm theo kết quả điều tra của cơ quan chức năng về việc chiếm giữ trái phép di vật của mẹ tôi. Bên ngoài tòa án. Chu Cảnh Xuyên đứng yên tại chỗ. Tờ phán quyết bị vò nhàu trong tay. Anh ta nhìn tôi. Giọng nói khàn đặc.
“Chúng ta thật sự đi đến bước này rồi sao?”
Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình. Bình tĩnh đáp:
“Không phải chúng ta.”
Mẹ chồng còn muốn lao tới gây chuyện. Nhưng lần này. Người giữ bà ta lại... Là Chu Cảnh Tĩnh.
“Đừng làm loạn nữa.”
Chu Cảnh Tĩnh ôm con trong lòng. Giọng nói đã khàn đặc.
“Nếu mẹ còn tiếp tục gây chuyện...”
“Cảnh Xuyên sẽ mất luôn chút thể diện cuối cùng.”
Mẹ chồng giận dữ giơ tay lên. Định tát cô ta. Nhưng khi nhìn thấy vô số ánh mắt xung quanh đang dõi theo. Bàn tay ấy cuối cùng vẫn phải hạ xuống. Đúng lúc đó. Chu Bằng từ dưới bậc thang chạy tới. Sắc mặt xám xịt.
“Bên em phải bồi thường tiền rồi!”
“Mẹ nói anh trả giúp em!”
Chu Cảnh Xuyên nhìn em trai. Rồi lại nhìn mẹ mình. Anh ta không gật đầu. Cũng không mềm lòng.
“Chuyện do cậu gây ra.”
“Cậu tự chịu trách nhiệm.”
Chu Bằng sững người.
“Anh có ý gì?”
“Em là em trai anh mà!”
Chu Cảnh Xuyên bật cười. Một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Đến hôm nay anh mới hiểu.”
“Anh không nợ các người cả đời.”
Mẹ chồng lập tức mắng anh ta vô lương tâm. Chu Bằng chửi anh ta giả tạo. Còn Hứa Mạn đứng cách đó không xa. Một tay đỡ bụng. Trên mặt đầy vẻ thất vọng vì mọi tính toán đều đổ sông đổ biển. Cả gia đình ấy lại cãi nhau thành một mớ hỗn độn. Không ai còn đủ sức quan tâm tới ai nữa. Tôi lặng lẽ xoay người. Bước xuống những bậc thang của tòa án. Khương Lê đã đứng chờ bên cạnh xe. Trên tay cầm một ly sữa đậu nành nóng. Vừa nhìn thấy tôi. Cô ấy liền giơ ly lên.
“Chúc mừng nhé.”
“Cuối cùng cũng hoàn thành việc phân loại rác.”
Tôi bật cười. Thẩm Chiếu bước tới. Đưa cho tôi tập tài liệu.
“Phần bồi thường phía sau tôi sẽ tiếp tục theo sát.”
“Cô cứ yên tâm làm cửa hàng.”
Tôi nhận lấy.
“Vất vả cho anh rồi.”
Anh ấy mỉm cười.
“Bà chủ Lâm.”
“Ngày thương hiệu Vãn Hòa mở chi nhánh mới...”
“Nhớ mời tôi ăn chiếc bánh đầu tiên.”
Khương Lê lập tức trợn mắt.
“Xếp hàng đi.”
“Người đầu tiên phải là tôi.”
Tôi nhìn hai người họ. Bỗng nhiên cảm thấy. Ngay cả cơn gió đêm lạnh lẽo cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều. ________________________________________ Một tháng sau. Biển hiệu mới được treo lên trước cửa tiệm. Dưới sự hợp tác với Vân Hòa. Đơn hàng ngày càng ổn định. Triệu Minh Đức ngoan ngoãn ký hợp đồng gia hạn mới. Không còn dám nói thêm nửa lời dư thừa. Chu Cảnh Tĩnh cũng dọn khỏi nhà họ Chu. Mang theo con trai thuê nhà ở gần cửa hàng của tôi. Cô ấy tìm được một công việc thu ngân. Từ đó về sau. Không còn gọi tôi là chị dâu nữa. Ngày khai trương thương hiệu mới. Dòng người xếp hàng kéo dài từ cửa tiệm tới tận góc phố. Chiếc ghế nhựa nhỏ mà mẹ chồng từng ngồi gây chuyện. Đã biến mất từ lâu. Trên cửa kính. Dán một tấm bảng viết tay. Hôm nay có bánh sừng bò muối biển phiên bản giới hạn. Khi mẻ bánh đầu tiên ra lò. Lớp vỏ vàng óng tỏa hương thơm ngào ngạt. Khương Lê đứng bên cạnh hét lớn:
“Mau chụp hình đi!”
“Hôm nay doanh thu chắc chắn đẹp lắm!”
Tôi bật cười. Nhẹ nhàng bưng khay bánh tới quầy. Mẻ bánh đầu tiên ấy. Tôi không dành cho bất kỳ người đàn ông nào nữa. Tôi cắt một miếng nhỏ. Đặt bên cạnh chiếc vòng vàng của mẹ.
“Con sống rất tốt.”
Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính. Rơi xuống tấm biển hiệu mới. Hai chữ Vãn Hòa sáng lên trong trẻo và sạch sẽ. Ngày trước. Chu Cảnh Xuyên luôn cho rằng. Rời khỏi anh ta. Tôi sẽ chẳng còn gì cả. Nhưng anh ta đã sai. Tôi không phải chạy trốn khỏi nhà họ Chu. Cũng không phải bị cuộc hôn nhân ấy vứt bỏ. Tôi chỉ là... Tự tay kéo chính mình ra khỏi một cuộc hôn nhân mục nát. Rồi từng bước một. Đưa bản thân trở về với ánh sáng.