Chương 10
Chương 10
Hôm ấy, trong thọ yến của Lục lão phu nhân, nàng đã tung ra một chiêu. Thọ yến tổ chức không lớn, nhưng khách khứa lại không ít. Liễu Vân Nhu tự tay làm một bát mì trường thọ, bưng đến trước mặt Lục lão phu nhân.
“Di mẫu, Vân Nhu không có gì quý giá để dâng tặng, chỉ có thể tự mình xuống bếp, chúc di mẫu trường mệnh trăm tuổi.”
Lục lão phu nhân cảm động đến đỏ hoe cả mắt. Các vị nữ quyến xung quanh cũng liên tục khen nàng hiếu thuận. Liễu Vân Nhu cúi đầu, bỗng nhiên thân thể lảo đảo rồi ngã vào lòng Lục Cảnh An. Phủ y rất nhanh đã được mời đến. Sau khi bắt mạch xong, ông ta ấp a ấp úng, không dám nói. Liễu Vân Nhu đỏ bừng mặt, dịu dàng hỏi:
“Biểu ca, có phải muội... có rồi không?”
Cả đại sảnh lập tức yên lặng. Ngay cả chuỗi tràng hạt trong tay Lục lão phu nhân cũng khựng lại. Sắc mặt Lục Cảnh An đột nhiên thay đổi. Giữa hắn và Liễu Vân Nhu rốt cuộc có hay không có chuyện gì, chính hắn là người rõ ràng nhất. Ta ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, lặng lẽ nhìn màn kịch trước mắt. Liễu Vân Nhu quả thật đã bị é//p đến mức nóng ruột. Nàng muốn dùng một đứa con để ép Lục Cảnh An nạp mình. Cho dù thật sự không có đứa bé, nàng cũng muốn nhân cơ hội này định luôn danh phận trước. Lục lão phu nhân nhìn về phía ta, ánh mắt có chút né tránh.
“Thanh Lê, con thấy chuyện này...”
Ta đặt chén trà xuống.
“Nếu đã là chuyện vui thì đương nhiên càng phải cẩn thận hơn.”
Ta quay sang nhìn phủ y.
“Nói đi, rốt cuộc biểu cô nương là mạch tượng gì?”
Trán phủ y vã đầy mồ hôi lạnh. Liễu Vân Nhu c/ắn môi.
“Tẩu tẩu không tin muội sao?”
Ta khẽ mỉm cười.
“Không phải không tin, mà huyết mạch của Lục gia không thể hồ đồ được.”
Ta sai Thanh Hạnh mời một vị nữ y nổi danh trong kinh thành đến. Đó là người mà ta đã chuẩn bị từ trước. Khi Liễu Vân Nhu nhìn thấy vị nữ y bước vào cửa, sắc mặt nàng lập tức trắng bệch. Nữ y bắt mạch xong, liền trực tiếp nói: “Vị cô nương này hoàn toàn không có th/ai, chỉ là đã dùng một loại t.h.u.ố.c thúc mạch nên mạch tượng mới hiện ra như mạch hoạt.” Cả căn phòng lập tức nổ tung. Liễu Vân Nhu vừa khóc vừa lắc đầu.
“Không thể nào, ta không có...”
Thanh Hạnh đưa gói t.h.u.ố.c tìm thấy trong phòng nàng ta lên.
“Phu nhân, đây là gói t.h.u.ố.c mà nô tỳ tìm thấy trong ngăn bí mật của hộp trang điểm của biểu cô nương.”
Sắc mặt Lục Cảnh An hoàn toàn trầm xuống. Liễu Vân Nhu quỳ bò đến bên chân hắn.
“Biểu ca, muội chỉ là quá sợ. Muội sợ huynh sẽ không cần muội nữa.”
Lục Cảnh An nhắm mắt lại một lúc.
“Vân Nhu, muội thật sự khiến ta quá thất vọng.”
Vừa nghe câu ấy, cả người Liễu Vân Nhu lập tức cứng đờ. Kiếp trước, Lục Cảnh An chưa bao giờ nỡ nói với nàng ta một lời nặng nề. Lần này, không phải hắn không nỡ. Mà là hắn không dám. Hiện giờ, nhờ vụ án lương thực mà hắn vừa gây dựng được danh tiếng, điều hắn sợ nhất chính là hậu viện xảy ra chuyện xấu làm ảnh hưởng đến thanh danh. Chiêu này của Liễu Vân Nhu vừa hay g/iẫm trúng giới hạn cuối cùng của hắn. Lục lão phu nhân cũng tức đến mức cả người run lên.
“Đưa nó đến trang t.ử ngoài thành dưỡng b/ệnh!”
Liễu Vân Nhu thét lên.
“Di mẫu! Biểu ca! Hai người không thể đối xử với con như vậy!”
Ta nhìn nàng ta bị người kéo xuống, trong lòng cũng không có bao nhiêu hả dạ. Nàng ta đương nhiên đáng hận. Nhưng người thật sự dung túng để nàng ta hại người, từ đầu đến cuối chưa bao giờ chỉ có một mình nàng ta. Sau khi thọ yến kết thúc, Lục Cảnh An đến tìm ta. Hắn đứng ngoài cửa, khẽ nói: “Thanh Lê, xin lỗi.” Ta đang tháo cây trâm trên đầu. Trong chiếc gương đồng phản chiếu gương mặt của hắn. Ta hỏi: “Phu quân xin lỗi vì chuyện hôm nay, hay là xin lỗi vì những chuyện trước đây?” Hắn cứng họng, không nói được lời nào. Ta quay người lại.
“Liễu Vân Nhu có thể từng bước đi đến ngày hôm nay ở Lục gia là vì chính chàng đã cho nàng ta ảo tưởng, cũng là chính chàng đã cho nàng ta chỗ dựa.”
Sắc mặt Lục Cảnh An tái nhợt.
“Ta biết.”
“Chàng không biết.”
Ta nhìn thẳng vào hắn.
“Hiện giờ chàng chỉ mới biết rằng nàng ta sẽ làm hỏng thanh danh của chàng mà thôi.”
Lục Cảnh An im lặng rất lâu. Cuối cùng hắn mới nói: “Vậy ta còn có thể làm thế nào?” Ta khẽ mỉm cười.
“Trước hết hãy học cách trở thành một người tỉnh táo.”
Hắn nhìn ta, giống như lần đầu tiên thật sự bị những lời của ta đ/âm đ/au. Đúng lúc ấy, bên phía Tạ gia truyền đến tin tức. (CÒN TIẾP...)