Chương 4
Chương 4
Hôm ấy là ngày mùng hai tháng tư. Sau khi tan học, ta bước ra khỏi thư phòng, lúc đi ngang qua hậu viện thì vô tình nhìn xuyên qua cổng tròn thấy được một nữ nhân trẻ tuổi. Nàng mặc một chiếc áo khoác ngắn màu vàng ngỗng, mái tóc búi thành một búi đơn giản, trong lòng đang ôm một đứa bé khoảng hơn hai tuổi. Nàng cúi đầu nói chuyện với đứa trẻ, giữa hàng mày khóe mắt đều tràn đầy ý cười dịu dàng. Nguyệt Khinh Yên. Tiếng lòng của Đông Tuyết lập tức vang lên: 【Chính là nữ nhân này! Đứa bé nàng ta ôm chắc chắn là con của Tiêu Tẫn Uyên, nhìn đôi mày đôi mắt kia xem, giống Tiêu Tẫn Uyên như đúc từ cùng một khuôn!】 Ta dừng bước nhìn thêm vài lần. Quả thật, hàng mày đôi mắt của đứa bé kia rất giống Tiêu Tẫn Uyên, vừa đen vừa sáng. Nguyệt Khinh Yên cảm nhận được ánh mắt của ta, liền ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, ta nhìn thấy trong mắt nàng sự cảnh giác cùng bất an. Nàng theo bản năng ôm chặt đứa bé hơn một chút, hơi nghiêng người, giống như đang bảo vệ một báu vật vô cùng quý giá. Ta mỉm cười với nàng, khẽ gật đầu, sau đó xoay người định rời đi.
“Lạc tiểu thư.”
Nàng bỗng nhiên lên tiếng. Ta dừng bước, quay đầu nhìn nàng. Nguyệt Khinh Yên đặt đứa bé xuống đất, nhẹ nhàng vỗ lưng nó:
“Tiểu Bảo, qua bên kia tìm ma ma chơi đi.”
Đứa bé nhảy chân sáo chạy đi, mặc dù chưa được vững. Nàng bước về phía ta, bước chân rất nhẹ, nhẹ đến mức giống như một con mèo. Đi tới trước mặt ta, nàng bỗng nhiên nở nụ cười. Nụ cười ấy rất dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến người ta nổi da gà.
“Lạc tiểu thư có biết vì sao Tiêu Tẫn Uyên lại nhận cô làm học trò không?”
Tim ta bỗng hụt mất một nhịp.
“Là ý chỉ của bệ hạ.”
“Ý chỉ của bệ hạ?”
Nguyệt Khinh Yên khẽ bật cười một tiếng.
“Cô nương thật sự cho rằng bệ hạ ngày ngày bận rộn trăm công nghìn việc sẽ rảnh rỗi đi quản loại chuyện ai dạy ai đọc sách sao? Là chính hắn chủ động xin chỉ với bệ hạ.”
Giống hệt như ta đoán.
“Vì sao hắn phải làm như vậy?”
Nguyệt Khinh Yên nhìn ta, trong đôi mắt hạnh xinh đẹp mang theo một loại cảm xúc khó có thể nói rõ.
“Bởi vì cô nương không còn theo đuổi hắn nữa. Hắn không quen.”
“Từ nhỏ tới lớn, thứ gì hắn muốn chưa từng có chuyện không đạt được.”
“Cô nương là người đầu tiên đột nhiên nói không thích là thật sự không thích hắn nữa.”
“Hắn không phải thích cô nương.”
“Hắn chỉ là không cam lòng.”
Những lời ấy giống như một lưỡi dao, chuẩn xác đâm thẳng vào nơi mềm mại nào đó trong lòng ta. Thế nhưng ta đã không còn để tâm nữa rồi.
“Nguyệt cô nương, cô nói với ta những chuyện này, không sợ hắn trách tội cô sao?”
Nguyệt Khinh Yên cúi đầu xuống, im lặng rất lâu. Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, vành mắt nàng đã đỏ hoe.
“Lạc tiểu thư, ta và hắn lớn lên cùng nhau từ nhỏ, trên đời này không ai hiểu hắn hơn ta.”
“Trong lòng hắn chỉ có chính bản thân mình.”
“Hắn có thể vừa nói muốn cưới ta, vừa muốn dựa vào thế lực của tướng quân phủ các người để trèo cao.”
“Hắn có thể vừa vẽ chân dung của ta, vừa đi trêu ghẹo cô nương.”
“Ta không phải đang giúp cô nương.”
“Mà là đang giúp chính ta.”
Giọng nói của nàng hơi run rẩy.
“Ta chỉ muốn để cô nương biết rằng, hắn không đáng để cô nương thích.”
Ta nhìn vành mắt đỏ hoe của nàng, đột nhiên cảm thấy nàng rất đáng thương. Đáng thương ở chỗ nàng biết rõ nam nhân này không đáng, nhưng vẫn không thể buông bỏ. Đáng thương ở chỗ nàng đã sinh con cho nam nhân ấy, vậy mà đến cả một danh phận cũng không có.
“Ta biết rồi.”
“Cảm ơn cô nương đã nói cho ta biết những chuyện này.”
Ta xoay người rời đi. Lúc bước ra khỏi cổng lớn phủ họ Tiêu, cuối cùng Đông Tuyết cũng không nhịn được nữa:
“Tiểu thư, Nguyệt Khinh Yên đã nói gì với người vậy?”
“Không có gì.”
Ta bước lên xe ngựa. Khoảnh khắc rèm xe buông xuống, sắc mặt ta lập tức trầm xuống. Những lời của Nguyệt Khinh Yên đã chứng thực suy đoán của ta. Tiêu Tẫn Uyên không phải thích ta. Hắn chỉ là không cam lòng. Không cam lòng khi một nữ nhân từng đặt toàn bộ ánh mắt lên người hắn, lại đột nhiên thu hết mọi ánh nhìn về.