Chương 1

Chương 1

Ta tỉnh lại trong phòng chứa củi. Đầu óc nặng trĩu, choáng váng như muốn nứt ra, trong miệng vẫn còn lưu lại vị đắng chát của thuốc. Bên ngoài trống chiêng vang trời, tiếng kèn tiếng trống náo nhiệt không ngớt, là đội ngũ đón dâu đã tới. Ta gắng gượng chống người ngồi dậy, lúc này mới phát hiện bộ giá y trên người đã bị người ta lột sạch, chỉ còn lại một thân trung y màu trắng. Ngoài cửa có tiếng người đang nói chuyện.
“Kiệu hoa của Vương phủ tới rồi! Mau, đỡ Nhị tiểu thư lên kiệu!”
Nhị tiểu thư? Đồng tử ta đột nhiên co rút, hai mắt trợn lớn. Hôm nay chính là ngày đại hôn của ta. Ta là đích nữ phủ Thái phó, Thẩm Thanh Yểu, được thánh chỉ ban hôn cho Túc Vương Chu Thừa Uyên. Nhị tiểu thư Thẩm Thanh Mạn, chẳng qua chỉ là thứ nữ do di nương Liễu thị sinh ra. Nàng ta dựa vào đâu mà được ngồi lên kiệu hoa của ta? Ta nhào tới bên cửa, liều mạng đập mạnh vào cánh cửa gỗ.
“Có ai không? Có ai không?”
Không một ai đáp lại. Tiếng kèn xô na càng lúc càng vang dội, tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc. Ta nghe thấy giọng của Liễu thị, ngay cách đó không xa.
“Con ngoan, từ hôm nay con chính là Vương phi rồi. Nhớ kỹ, con chính là đích nữ phủ Thẩm. Bất kể ai hỏi cũng không được để lộ sơ hở.”
“Con biết rồi, mẫu thân.”
Đó là giọng của Thẩm Thanh Mạn. Mềm mại ngọt ngào, nhưng lại không giấu nổi vẻ đắc ý đang dâng trào.
“Tỷ tỷ thân thể bệnh tật yếu ớt như vậy, cho dù gả sang đó cũng chỉ bị lạnh nhạt ghẻ lạnh.”
“Chi bằng nhường cho nữ nhi đi hưởng phúc.”
Ta siết chặt nắm tay. Thì ra ngay từ đầu, thứ các nàng nhắm tới chính là điều này. Chuyện phải kể từ ba tháng trước. Ngày thánh chỉ ban hôn được truyền tới phủ Thái phó, ta đang ở tiểu Phật đường thắp hương cho mẫu thân.
“Khẩu dụ của Hoàng thượng: Thái phó Thẩm Minh Đức dạy dỗ nữ nhi có phương pháp, nay đặc biệt ban hôn đích nữ họ Thẩm cho Túc Vương Chu Thừa Uyên, chọn ngày lành tháng tốt thành hôn.”
Đạo thánh chỉ này vừa truyền ra đã lập tức gây nên một trận chấn động khắp kinh thành. Túc Vương Chu Thừa Uyên là thân đệ đệ của đương kim Thánh thượng. Hắn nắm giữ binh quyền trong tay, chiến công hiển hách, uy danh lừng lẫy. Nghe đồn tính tình hắn lạnh lùng nghiêm khắc, sát phạt quyết đoán. Trên chiến trường, dưới đao của hắn chưa từng để lại người sống. Các quý nữ trong kinh thành lén lút bàn tán sau lưng. Người ta nói Túc Vương khắc thê. Không ai dám gả cho hắn. Nhưng ta không sợ. Gả cho ai mà chẳng là gả? Ít nhất cũng tốt hơn việc tiếp tục ở lại phủ Thái phó này, ngày ngày bị Liễu thị cùng Thẩm Thanh Mạn giẫm đạp dưới chân. Mẫu thân ta là chính thất của phụ thân. Xuất thân danh môn. Hiểu lễ nghĩa. Biết thi thư. Đáng tiếc hồng nhan bạc mệnh. Sau khi sinh ta, thân thể mẫu thân vẫn luôn yếu ớt bệnh tật. Đến năm ta tám tuổi, người qua đời. Chưa đầy một năm sau khi mẫu thân mất, phụ thân đã nâng di nương Liễu thị lên làm chính thất, trở thành đương gia phu nhân của phủ Thái phó. Kể từ đó, cuộc sống của ta trong phủ ngày càng khó khăn. Bị cắt xén tiền nguyệt lệ. Nô bộc bị hà khắc ức hiếp. Ngày ngày phải nghe những lời châm chọc lạnh nhạt. Những thứ đó đối với ta còn chưa tính là gì. Điều khiến ta lạnh lòng nhất chính là thái độ của phụ thân. Ông đối với ta ngày càng xa cách lạnh nhạt. Đối với Liễu thị thì nói gì nghe nấy. Đối với Thẩm Thanh Mạn lại hết mực yêu thương cưng chiều. Dường như ông đã quên mất. Ta mới là đích nữ của ông. Ta mới là cốt nhục do ông và chính thất kết tóc sinh ra. Sau khi thánh chỉ ban hôn được hạ xuống, thái độ của Liễu thị lại đột nhiên thay đổi. Bà ta bắt đầu hỏi han ân cần. Quan tâm săn sóc ta đủ điều. Tự mình đứng ra lo liệu của hồi môn cho ta. Thậm chí còn phá lệ bổ sung cho ta không ít trang sức quý giá. Ta biết bà ta không hề có ý tốt. Nhưng ta không ngờ được rằng. Lòng dạ của bà ta lại có thể độc ác đến mức ấy. Ba ngày trước đại hôn. Liễu thị mở tiệc tiễn ta xuất giá.