Chương 2
Chương 2
Trong bữa tiệc. Thẩm Thanh Mạn đích thân rót cho ta một chén trà.
“Nào, tỷ tỷ, để muội muội kính tỷ một chén trà. Chúc tỷ tỷ sau khi xuất giá hôn sự mỹ mãn, mọi việc thuận buồm xuôi gió.”
Nàng ta cười ngọt ngào dịu dàng. Nhưng nơi đáy mắt lại ẩn giấu một tia hả hê và đắc ý không sao che giấu nổi. Ta bất động thanh sắc nhận lấy chén trà, đưa lên môi nhấp một ngụm. Vị trà hơi đắng, nhưng không phải cái đắng chát thông thường của lá trà. Trong lòng ta chợt trầm xuống. Nhưng trên mặt vẫn không để lộ dù chỉ một tia khác thường. Nhân lúc cúi đầu uống trà, ta lặng lẽ nhổ ngụm trà vừa uống trở lại vào trong chén.
“Đa tạ muội muội.”
Mấy ngày tiếp theo, ta lấy cớ sắp xuất giá, đóng cửa không ra ngoài. Trên thực tế, ta vẫn luôn âm thầm điều tra mọi động tĩnh của Liễu thị. Xuân Tú là nha hoàn hồi môn mẫu thân để lại cho ta. Cũng là người duy nhất trong phủ này đến giờ vẫn còn trung thành với ta.
“Tiểu thư, nô tỳ đã dò hỏi được rồi.”
Xuân Tú hạ thấp giọng.
“Trong nước trà đó có bỏ mê dược. Chính tay Vương ma ma bên cạnh phu nhân phối chế.”
“Còn gì nữa không?”
“Phu nhân mấy ngày nay vẫn luôn dạy Nhị tiểu thư cách nói năng cử chỉ của người, còn bí mật cho người may một bộ giá y giống hệt bộ của người.”
Ta lạnh lùng cười một tiếng. Đúng là một chiêu đổi trắng thay đen, tráo long đổi phượng thật hay.
“Xuân Tú, ngươi đi đem chuyện này nói cho...”
Ta nói được một nửa, lại nuốt ngược những lời phía sau trở vào. Nói cho ai đây? Nói cho phụ thân sao? Ông sớm đã bị Liễu thị mê hoặc đến thần hồn điên đảo. Nói cho ngoại tổ phụ sao? Sau khi mẫu thân qua đời, ngoại tổ phụ cũng vì đau buồn mà lâm bệnh nặng. Hiện giờ ở kinh thành này, ta gần như không còn người thân nào để dựa vào. Ta chỉ có thể dựa vào chính mình. Ngày đại hôn. Ta vẫn như thường lệ để Xuân Tú hầu hạ trang điểm. Liễu thị quả nhiên lại sai người mang tới một chén “định thần trà”. Ta nhìn chén trà ấy rồi bật cười.
“Ma ma vất vả rồi. Phiền ma ma thay ta cảm tạ mẫu thân.”
Trước mặt Vương ma ma, ta ngửa đầu uống cạn chén trà. Sau đó giả vờ đầu óc choáng váng, ngã xuống chiếc tháp bên cạnh. Lượng mê dược trong trà quả thực rất nặng. Ta không thể nhổ hết hoàn toàn. Ý thức dần dần trở nên mơ hồ. Trước khi hoàn toàn chìm vào hôn mê, ý nghĩ cuối cùng hiện lên trong đầu ta là... Ta muốn xem thử. Rốt cuộc các nàng còn muốn làm gì. Đến khi mở mắt lần nữa. Chính là lúc này. Trong phòng chứa củi. Những cọng rơm thô ráp dưới đất đâm vào da thịt đau rát. Tiếng trống tiếng chiêng bên ngoài đã đi xa từ lâu. Thẩm Thanh Mạn đã ngồi lên kiệu hoa của ta. Đi làm “Vương phi” của nàng ta rồi. Ta không hề hoảng loạn. Bởi vì từ sớm ta đã để lại một nước cờ dự phòng. Trong chén trà kia. Ta đã để Xuân Tú âm thầm đổi một vị thuốc. Theo kế hoạch ban đầu của Liễu thị, sau khi uống mê dược, ta sẽ hôn mê suốt ba ngày ba đêm. Nhưng chén trà ta uống đã bị đổi thành liều lượng chỉ đủ khiến người ta hôn mê nửa ngày. Không chỉ vậy. Ta còn bảo Xuân Tú lén tới Vương phủ truyền một tin tức. Nội dung của tin tức ấy vô cùng đơn giản. Mời Vương gia vào ngày đại hôn, đích thân kiểm tra tài nghệ đánh đàn của tân nương. Có lẽ Túc Vương Chu Thừa Uyên không nhận ra ta. Nhưng hắn nhất định biết. Đích nữ phủ Thái phó từ nhỏ đã học cầm nghệ. Từng ở cung yến dùng một khúc 《Cao Sơn Lưu Thủy》 làm kinh diễm toàn trường. Còn Thẩm Thanh Mạn? Nàng ta ngay cả các dây đàn cũng chưa chắc nhận biết đầy đủ. Ta muốn nàng ta tự mình lộ ra sơ hở. Tự mình mất mặt trước tất cả mọi người. Ta chậm rãi tựa lưng vào tường. Lặng lẽ chờ đợi. Ta ở trong phòng chứa củi chờ khoảng hai canh giờ. Động tĩnh bên ngoài dần dần nhỏ đi. Đội ngũ đón dâu hẳn đã đi rất xa rồi. Ta dựa vào tường, nhắm mắt dưỡng thần. Có nóng vội cũng vô ích. Hiện giờ ta chỉ có thể chờ. Chờ kết quả từ phía Vương phủ. Ta tin Xuân Tú. Nàng nhất định sẽ đưa tin tới tận tay người của Vương phủ. Còn Vương gia... Hắn có thực sự kiểm tra hay không?