Chương 4
Chương 4
Sắc mặt Liễu thị trắng bệch như giấy. Tất cả đều xong rồi. Kế hoạch mà bà ta cho rằng kín kẽ không một kẽ hở. Sao có thể bị người ta nhìn thấu ngay từ cái liếc mắt đầu tiên?
“Mẫu thân!”
Thẩm Thanh Mạn đã bị áp giải trở về. Tóc tai tán loạn. Lớp trang điểm cũng nhòe nhoẹt đến thảm hại. Nàng ta nhào tới bên chân Liễu thị, vừa khóc vừa gào.
“Mẫu thân!”
“Vương gia biết hết rồi!”
“Trong tay ngài ấy có tranh của tỷ tỷ!”
“Ngay từ đầu ngài ấy đã biết con không phải nàng!”
Liễu thị sững người.
“Sao hắn có thể có tranh của Thanh Yểu được?”
Bà ta nghĩ mãi không thông. Chu Thừa Uyên và Thẩm Thanh Yểu vốn chưa từng gặp mặt. Vậy hắn dựa vào đâu mà có được bức họa của nàng? Một khả năng chợt lóe lên trong đầu. Toàn thân Liễu thị lập tức lạnh toát. Lẽ nào Túc Vương từ lâu đã âm thầm điều tra phủ Thẩm? Không đúng. Không thể như vậy được. Khi lên kế hoạch cho chuyện này, bà ta đã tính toán rất kỹ. Túc Vương và Thẩm Thanh Yểu vốn chưa từng gặp nhau. Chỉ cần Thẩm Thanh Mạn đội danh đích nữ gả vào Vương phủ. Đến khi gạo đã nấu thành cơm. Cho dù sau này có bị phát hiện. Mọi chuyện cũng đã thành định cục. Chẳng lẽ Chu Thừa Uyên còn có thể hưu thê hay sao? Điều duy nhất bà ta không ngờ tới là... Tên sát thần ấy lại cho người điều tra Thẩm Thanh Yểu ngay từ trước khi thành hôn. Không chỉ điều tra. Hắn còn cho người vẽ cả chân dung. Hắn căn bản chưa từng nghĩ tới việc tùy tiện cưới một nữ nhân nào đó để đối phó cho xong chuyện.
“Phu nhân!”
Quản gia hớt hải chạy vào.
“Người của Vương phủ... người của Vương phủ khi bắt Nhị tiểu thư đã nói những lời ấy, bây giờ bên ngoài đều truyền khắp rồi!”
Liễu thị lập tức ngẩng đầu. Quản gia nuốt nước bọt.
“Nhị tiểu thư nói... là phu nhân sai nàng ấy mạo danh...”
Trước mắt Liễu thị tối sầm. Suýt nữa ngất lịm tại chỗ. Đồ ngu xuẩn! Sao cái gì nó cũng dám nói ra ngoài!
“Thanh Mạn!”
Liễu thị giận dữ tát mạnh một cái lên mặt Thẩm Thanh Mạn.
“Ta bảo ngươi thế gả, chứ không bảo ngươi đem mọi chuyện nói hết ra ngoài!”
Thẩm Thanh Mạn ôm mặt. Vừa tủi thân vừa bật khóc nức nở.
“Mẫu thân... lúc đó con sợ quá...”
“Ánh mắt của Vương gia đáng sợ lắm...”
“Ngài ấy giống như muốn giết người vậy...”
Liễu thị tức đến toàn thân run rẩy. Nhưng bà ta cũng biết. Hiện tại không phải lúc truy cứu trách nhiệm. Bà ta phải nghĩ cách. Nhất định phải nghĩ cách! Thẩm Thanh Yểu! Chỉ cần Thẩm Thanh Yểu không xuất hiện. Bà ta vẫn còn cơ hội xoay chuyển tình thế. Bà ta hoàn toàn có thể nói rằng Thẩm Thanh Yểu đột nhiên phát bệnh nặng. Không thể xuất giá. Cho nên mới để thứ nữ thay mặt gả đi. Tội danh nhiều nhất cũng chỉ là khi quân. Còn hơn mang cái tội mạo danh Vương phi. Đó là trọng tội có thể liên lụy tới cả cửu tộc. Bà ta nghiêm giọng quát lớn.
“Đi canh giữ cửa phòng chứa củi cho ta!”
“Tuyệt đối không được để Thẩm Thanh Yểu bước ra ngoài!”
“Cứ nói nàng bệnh nặng, nằm liệt giường không dậy nổi!”
Đám hạ nhân lập tức lĩnh mệnh rời đi. Nhưng khi bọn họ chạy tới phòng chứa củi. Mọi người đều ngây người. Cánh cửa đã bị mở từ lúc nào không hay. Bên trong trống không. Không có lấy một bóng người.
“Người đâu rồi?”
“Người đâu mất rồi?”
Đám hạ nhân lập tức rối loạn thành một đoàn. Đúng lúc ấy. Một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ phía sau lưng.
“Đang tìm ta sao?”
Mọi người giật mình. Đồng loạt quay đầu lại. Chỉ thấy Thẩm Thanh Yểu đang đứng dưới nguyệt môn. Trên người nàng vẫn là bộ trung y màu trắng đầy chật vật kia. Tóc tai hơi rối. Trên mặt còn dính vài vết bụi. Thế nhưng ánh mắt của nàng lại vô cùng bình tĩnh. Thậm chí còn mang theo vài phần cười lạnh.
“Đại... Đại tiểu thư...”
“Người sao lại... sao lại ra được rồi...”
Thẩm Thanh Yểu hoàn toàn không để ý tới bọn họ. Nàng trực tiếp bước về phía chính viện.
“Đại tiểu thư!”
“Liễu phu nhân nói người bệnh nặng, bảo người...”
“Bảo ta thế nào?”
Thẩm Thanh Yểu dừng bước.