Chương 3
Chương 3
Ta cược rằng hắn sẽ làm. Một vị Vương gia nắm giữ binh quyền, sát phạt quyết đoán như vậy. Làm sao có thể hồ đồ trong chuyện hôn nhân đại sự của chính mình? Hắn nhất định sẽ xác minh thân phận của tân nương. Không bao lâu sau. Bên ngoài bỗng truyền tới những tiếng huyên náo ầm ĩ.
“Xảy ra chuyện rồi! Xảy ra đại sự rồi!”
“Vương phủ đã đưa Nhị tiểu thư trả về rồi!”
“Cái gì cơ?!”
Ta nghe thấy tiếng thét chói tai của Liễu thị. Dù cách khá xa, vẫn có thể cảm nhận rõ sự kinh hoảng trong giọng nói của bà ta. Khóe môi ta khẽ cong lên. Xem ra Thẩm Thanh Mạn đã lộ sơ hở rồi. Sau này ta mới biết rốt cuộc trong Vương phủ đã xảy ra chuyện gì. Là Xuân Tú kể cho ta nghe. Mà Xuân Tú lại nghe ngóng được từ đám hạ nhân trong Vương phủ. Nghe nói, sau khi Vương gia vén khăn voan lên, Thẩm Thanh Mạn còn đang chuẩn bị bày ra dáng vẻ e thẹn xấu hổ của một tân nương. Thế nhưng Vương gia chỉ liếc nhìn nàng ta một cái. Trên mặt không hề có bất kỳ biểu cảm nào. Hắn chỉ nhàn nhạt hỏi một câu:
“Ngươi tên là gì?”
Thẩm Thanh Mạn run rẩy đáp:
“Thiếp thân họ Thẩm, khuê danh... Thanh Yểu.”
Vương gia gật đầu. Sau đó lại nói:
“Đích nữ của Thái phó Thẩm từ nhỏ đã học cầm nghệ, tám tuổi đã có thể đàn khúc 《Cao Sơn Lưu Thủy》, mười hai tuổi từng biểu diễn tại cung yến, được Thái hậu hết lời khen ngợi.”
Thẩm Thanh Mạn chỉ có thể cắn răng gật đầu:
“Vậy bản vương cũng muốn được nghe thử cầm nghệ của Vương phi.”
“Người đâu, mang cây Loan Phượng cầm mà bản vương cất giữ tới đây.”
Nghe tới đây, ta không nhịn được bật cười thành tiếng. Vương gia quả nhiên đã kiểm tra. Với trình độ của Thẩm Thanh Mạn, ngay cả khúc 《Dương Quan Tam Điệp》 đơn giản nhất nàng ta còn đàn không nên hồn. Huống chi là 《Cao Sơn Lưu Thủy》. Nghe nói nàng ta ngồi trước cây đàn, hai tay run lẩy bẩy gảy mấy dây. Âm thanh lạc điệu đến mức chẳng khác nào tiếng gà bị cắt tiết. Vương gia lập tức lạnh mặt.
“Đích nữ phủ Thái phó chỉ có trình độ thế này thôi sao?”
“Hay là... ngươi vốn dĩ không phải đích nữ phủ Thẩm?”
Thẩm Thanh Mạn sợ tới mức cả người run như cầy sấy. Nhưng vẫn cố chấp cứng miệng.
“Vương gia đang nói gì vậy? Thiếp thân không hiểu...”
Vương gia không nói thêm lời nào. Trực tiếp lấy từ trong tay áo ra một bức họa. Người trong tranh chính là ta.
“Đây là bức tiểu tượng đích nữ phủ Thẩm mà bản vương đã vẽ từ trước.”
“Ngươi nói ngươi là Thẩm Thanh Yểu.”
“Vậy người trong tranh là ai?”
Vừa nhìn thấy bức họa. Sắc mặt Thẩm Thanh Mạn lập tức thay đổi. Nàng ta buột miệng thốt lên:
“Sao ngài lại có tranh của nàng ấy?”
Vương gia nheo mắt.
“Ngươi nói 'nàng ấy' là ai?”
Đến lúc đó Thẩm Thanh Mạn mới biết mình đã lỡ lời. Nhưng đã quá muộn. Vương gia phất tay. Đám hộ vệ lập tức tràn vào.
“Bắt nữ nhân mạo danh Vương phi này lại, áp giải về phủ Thái phó.”
“Truyền lời cho Thẩm Minh Đức.”
“Người mà bản vương muốn cưới là đích nữ của ông ta.”
“Chứ không phải thứ mèo chó nào cũng có thể tùy tiện đưa tới lừa gạt bản vương.”
“Trong vòng ba canh giờ, nếu không thể cho bản vương một lời giải thích thỏa đáng, bản vương sẽ đích thân tới cửa.”
Khi Thẩm Thanh Mạn bị hộ vệ kéo ra ngoài. Nàng ta sợ đến mức vừa khóc vừa gào.
“Là mẫu thân bảo ta tới!”
“Không liên quan tới ta!”
“Thật sự không liên quan tới ta!”
Đúng là đồ ngu xuẩn. Đến nước này rồi vẫn còn muốn kéo Liễu thị xuống nước cùng mình. Ta tựa vào bức tường trong phòng chứa củi. Lắng nghe tiếng bước chân bên ngoài ngày càng tiến lại gần. Trong lòng thầm nghĩ. Vở kịch hay này. Mới chỉ vừa bắt đầu mà thôi. Khi tin tức truyền về phủ Thái phó. Liễu thị đang ngồi uống trà ăn mừng. Nghe xong lời bẩm báo của người đưa tin. Chiếc chén trà trong tay bà ta lập tức rơi xuống đất. Chỉ nghe “choang” một tiếng. Mảnh sứ vỡ tung khắp nơi.
“Ngươi nói cái gì?”
“Nói lại lần nữa cho ta!”
Người báo tin run giọng đáp:
“Phu nhân... Vương gia nói... Nhị tiểu thư là kẻ mạo danh...”
“Ngài ấy yêu cầu đưa đích nữ thật sự tới Vương phủ...”
“Nếu không ngài ấy sẽ đích thân tới cửa...”