Chương 3

Chương 3

Khóe môi ta khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo:
“Ta có phải đang nói lời hồ đồ hay không, trong lòng các người hiểu rõ nhất.”
“Hơn nửa năm trước, Liễu Dung đã nói thân thể không khỏe, lấy cớ đến trang viện ngoài thành để tĩnh dưỡng.”
“Thật sự chỉ là dưỡng bệnh sao?”
Sắc mặt Liễu Dung lập tức trắng bệch, nàng ta run giọng nói:
“Tỷ tỷ chớ có ngậm máu phun người! Muội quả thật thân thể yếu đuối nhiều bệnh, ở trang viện tĩnh dưỡng, sao có thể…”
Ánh mắt ta trầm xuống, rơi trên phần eo bụng vẫn còn mang vẻ tròn đầy sau khi sinh của nàng ta:
“Một người quanh năm dưỡng bệnh, thân hình sao có thể vô duyên vô cớ trở nên đầy đặn như vậy?”
“Hơn nửa năm thời gian, đủ để ngươi âm thầm mang thai, sinh hạ một đứa trẻ.”
“Đứa trẻ vừa được bế vào hôm nay, căn bản không phải là con của nhũ mẫu gì cả, mà chính là nghiệt chủng của ngươi và Lục Thiếu Ngu!”
Sự im lặng trong căn phòng nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở. Qua một lúc lâu, Lục mẫu mới miễn cưỡng mở miệng, trong giọng nói vậy mà còn mang theo vài phần lẽ phải hiển nhiên:
“Cửu Chi, con là Thế tử phi, vị trí này không ai có thể lay chuyển được. Dung Nhi không có danh phận, đã phải chịu không ít tủi thân rồi.”
Nghe thấy những lời hoang đường đến cực điểm ấy, ta trực tiếp bật cười thành tiếng.
“Vậy nên con trai của ta đáng bị tráo đổi sao? Ta đáng bị các người giấu giếm trong bóng tối, mơ mơ hồ hồ cả một đời, thay người khác nuôi con sao?”
Sắc mặt Lục Thiếu Ngu trầm xuống, hắn sải bước tiến lên phía trước, đưa tay muốn cướp lấy đứa trẻ trong lòng ta. Ta ôm đứa trẻ càng chặt hơn:
“Ai dám chạm vào nó, ta sẽ báo quan.”
“Lục Thiếu Ngu, chàng dám nhân lúc phụ mẫu ta không có mặt ở kinh thành mà làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy. Nếu bọn họ biết được, nhất định sẽ không tha cho các người.”
Phụ thân ta là Trấn Quốc công, bởi vì biên cương phía Bắc xảy ra chiến sự nên người đã ra chiến trường, còn mẫu thân ta vì không yên lòng về phụ thân nên cũng đi theo. Nếu không phải bọn chúng tính toán rằng phụ mẫu ta đang ở nơi biên quan xa xôi, ngoài tầm với, vậy thì làm sao dám vào ngày ta sinh con, ngang nhiên xuống tay như vậy? Đáy mắt Lục Thiếu Ngu lướt qua một tia do dự. Đúng lúc này, Liễu Dung bỗng nhiên ôm lấy ngực, thân thể lảo đảo, ngã về phía sau.
“Dung Nhi!”
Lục Thiếu Ngu không hề suy nghĩ lấy một khắc, lập tức lao tới đỡ chặt lấy nàng ta trong lòng.
“Đừng sợ, có ta ở đây.”
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trái tim ta lạnh lẽo như rơi xuống hầm băng. Ta là chính thê được hắn dùng sính lễ cưới hỏi đàng hoàng, là người kết tóc cùng hắn, vì hắn sinh hạ con nối dõi, chịu đựng nỗi đau sinh nở, vết thương dưới thân còn đang rỉ máu không ngừng, vậy mà hắn làm như không nhìn thấy. Còn Liễu Dung chỉ khẽ chau mày, giả vờ khó chịu một chút, hắn đã căng thẳng đến mức như đang đối diện với đại họa. Liễu Dung dựa vào lòng hắn, vành mắt đỏ lên:
“Tẩu tẩu, tỷ thật sự muốn ép muội đến đường chết sao?”
Lục mẫu giơ tay lên, giáng mạnh một cái tát vào mặt ta. Gò má ta lập tức nghiêng sang một bên, bên tai vang lên từng đợt ong ong. Đứa trẻ bị kinh sợ, đột nhiên bật khóc thành tiếng. Ta không còn tâm trí để ý đến cơn đau trên mặt, vội vàng cúi đầu dỗ dành con.
“Lúc con vừa gả vào cửa, một trận bệnh nặng suýt nữa lấy đi tính mạng của con, là ai đã canh giữ bên giường con suốt ba ngày ba đêm, thay thuốc đổi thang cho con?
Năm ngoái, khi phụ mẫu con đi đến Bắc Cương, đêm giao thừa con một mình âm thầm rơi lệ, lại là ai ở bên cạnh bầu bạn với con, cùng con thức đón năm mới đến tận trời sáng? Nó yêu Thiếu Ngu, nhưng vì giữ gìn thể diện cho phủ Vĩnh An Vương, cam tâm tình nguyện lùi lại một bước, đích thân đưa con vẻ vang bước vào đại môn nhà họ Lục! Bây giờ chẳng qua chỉ là để đứa trẻ ấy ghi danh dưới danh nghĩa của con, gọi con một tiếng đích mẫu— Chút tâm nguyện nhỏ bé này, con cũng không chịu đồng ý sao?” Ta chậm rãi ngẩng đầu lên.
“Năm đó ta lâm bệnh nặng, là bát canh nhân sâm mà Liễu Dung bưng đến quá đậm, khiến ta nôn mửa liên tiếp ba ngày, khí huyết hao tổn, suýt nữa không chống đỡ nổi. Ta nên cảm kích nàng ta sao?”