Chương 6

Chương 6

Lục mẫu vừa nghe những lời này, vành mắt lập tức đỏ lên, một tay kéo Liễu Dung đang quỳ dưới đất ôm vào lòng:
“Đứa trẻ ngốc, con đang nói lời ngốc nghếch gì vậy! Nào có đạo lý để con rời đi?
Con mới là người hiểu chuyện hiếu thuận nhất trong phủ này, phải đi cũng là ả nữ nhân điên không biết tốt xấu kia!” Lục Thiếu Ngu lạnh giọng ra lệnh:
“Bạch Cửu Chi, ngươi công khai gây rối trong tiệc tẩy tam, làm nhục danh dự nhà họ Lục.
Người đâu, đưa Thế tử phi xuống dưới, đưa đến biệt viện ở vùng quê tĩnh dưỡng, yên tâm chữa bệnh.” Liễu Dung ôm đứa trẻ bước đến gần, trên mặt vẫn còn vương nước mắt, nhưng trong đáy mắt lại tràn ngập ý cười:
“Tẩu tẩu, chuyến đi này e rằng rất khó quay trở lại. Nào, từ biệt đứa con của tỷ… một lần đi.”
Nàng ta dùng thân thể đụng vào ta, sau đó ngửa người về phía sau. Giống như thể chính ta đã đẩy nàng ta vậy. Đứa trẻ suýt nữa tuột khỏi tay. Giữa những tiếng kinh hô, toàn bộ đại sảnh lập tức náo loạn! Lục Thiếu Ngu nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy đứa trẻ, ánh mắt nhìn về phía ta tràn đầy tức giận.
“Người đâu, đưa kẻ điên này đi!”
Lời vừa dứt, đại môn của đại sảnh yến tiệc đã bị người từ bên ngoài mở ra.
“Ta xem kẻ nào dám!”
Một nam tử ôm đứa trẻ bước vào. Đứa trẻ khẽ khóc một tiếng. Thanh âm quen thuộc ấy khiến sống mũi ta cay xè.
“Nghĩa huynh…”
Tiêu Triệt mặc một thân quan bào màu đỏ thẫm, hiện nay huynh ấy là Binh bộ Thị lang, phía sau còn có mấy vị quan sai tay đặt trên chuôi đao, đứng nghiêm trang.
“Chi Chi, xin lỗi, ta đến muộn rồi.”
Ta nhìn chằm chằm đứa trẻ trong lòng huynh ấy, khi nhìn thấy vết bớt hình trái tim quen thuộc kia, cổ họng nghẹn lại:
“Con của ta… con của ta.”
Tiêu Triệt ngẩng mắt nhìn về phía Lục Thiếu Ngu. Lục Thiếu Ngu cứng đờ đứng tại chỗ, khí thế hống hách vừa rồi hoàn toàn biến mất. Quan sai đã bước lên phía trước một bước, lạnh giọng tuyên bố:
“Lục Thế tử, Liễu cô nương, có người tố cáo hai vị có liên quan đến việc sát hại con trẻ, tráo đổi con, sủng thiếp diệt thê, mời hai vị theo nha môn một chuyến.”
Lục Thiếu Ngu vội vàng phản bác:
“Sát hại con, tráo đổi con gì chứ, không có chuyện đó. Hai đứa trẻ kia chẳng phải vẫn đang được nuôi dưỡng tốt trong phủ sao?”
Tiêu Triệt ngắt lời hắn:
“Đứa trẻ này là ta giành lại từ miệng chó hoang ở bãi tha ma.”
“Hôm qua Liễu Dung tự ý ra khỏi thành, đích thân vứt bỏ đứa trẻ tại bãi tha ma, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, ngươi còn muốn chối cãi sao?”
“Không… không thể nào!”
Sắc mặt Lục Thiếu Ngu đột nhiên biến đổi, hắn vội vàng quay đầu quát lớn ra lệnh cho hạ nhân:
“Mau đi bế đứa trẻ trong viện của ta tới đây!”
Hạ nhân lăn bò chạy vào trong, một lát sau liền “phịch” một tiếng quỳ xuống:
“Th… Thế tử… đứa trẻ không thấy nữa rồi!”
Các vị khách xung quanh lập tức xôn xao. Lục Thiếu Ngu đột nhiên quay đầu nhìn về phía Liễu Dung bên cạnh, hai chân Liễu Dung mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống đất, nước mắt hoảng loạn lăn dài trên khuôn mặt:
“Ca ca, là lỗi của muội… Muội thật sự quá yêu huynh, chỉ sợ giữa chừng xảy ra biến cố, nhất thời hồ đồ nên mới dùng đến hạ sách này…”
Nàng ta ngẩng đầu lên, trong ánh mắt vẫn còn sót lại một tia may mắn:
“Nhưng đứa trẻ này bây giờ chẳng phải vẫn bình an vô sự sao, cũng chưa thể xem là đã giết người…”
Lục phụ và Lục mẫu vội vàng lao tới, một trái một phải che chắn Liễu Dung đang mềm nhũn ngã quỵ dưới đất ở phía sau, liên tục chắp tay hướng về phía Tiêu Triệt.
“Đại nhân, Dung Nhi nhất thời hồ đồ, làm việc lỗ mãng, may mắn đứa trẻ vẫn bình an vô sự, chưa gây ra án mạng, chỉ cần biết sai hối cải là được. Mong đại nhân niệm tình, ngoài vòng pháp luật khai ân, xử phạt nhẹ tay.”
Khóe môi Tiêu Triệt cong lên một nụ cười lạnh đến cực điểm:
“Vừa rồi lúc các người một mực khẳng định muội muội ta mắc chứng thất tâm phong, muốn nhốt nàng lại, bây giờ ngược lại biết nói đến đạo lý và tình cảm rồi sao?”
Lục mẫu vừa nghe lời này, lập tức “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, ôm lấy bắp chân ta:
“Cửu Chi! Con dâu tốt của ta! Con rộng lượng đại nhân đại lượng, tha cho Dung Nhi lần này đi!
Nó vẫn còn trẻ, nếu phải vào ngục chịu tội, cả đời này coi như bị hủy hoại rồi!”