Chương 9
Chương 9
Lục Thiếu Ngu nhìn dáng vẻ mưa hoa lê của nàng ta, cuối cùng lại nuốt những lời muốn nói trở vào. Ba tháng trôi qua, nàng ta vẫn còn đang “học”. Nhưng tình hình trong phủ lại càng lúc càng tệ hơn. Các quản sự thấy Liễu Dung không quản việc, bắt đầu tham ô bỏ túi riêng. Giá rau củ mua cho phòng bếp đắt hơn giá ngoài chợ gấp hai lần, trong kho vô duyên vô cớ mất đi mấy chục cây lụa, tiền thu từ các trang viện giao lên ít hơn năm trước hai phần mười. Khi hỏi tới, các quản sự đều nói rằng:
“Năm nay mùa màng không tốt.”
Lục Thiếu Ngu không phải kẻ ngu ngốc, hắn biết đám người bên dưới đang giở trò. Liễu Dung không quản việc, một mình hắn vừa phải giao thiệp trong triều, vừa phải xử lý một đống chuyện rối ren trong phủ, mỗi ngày đều bận đến mức đầu tắt mặt tối. Điều khiến hắn phiền lòng hơn nữa chính là Liễu Dung cũng không hề để tâm đến đứa trẻ. Lục Niệm Vinh là do Liễu Dung sinh ra, nhưng người mẫu thân ruột này, ngoài những lúc vui vẻ thì trêu đùa con vài cái, thời gian còn lại đều giao hết cho nhũ mẫu và nha hoàn. Đứa trẻ khóc, đói, bệnh, nàng ta hoàn toàn mặc kệ. Có một lần Lục Niệm Vinh sốt cao, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nhũ mẫu vội vàng chạy đến bẩm báo. Liễu Dung lúc đó đang trang điểm, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, chỉ nói:
“Đi mời đại phu là được rồi, nói với ta thì có tác dụng gì?”
Sau khi tan triều trở về, Lục Thiếu Ngu tìm đến nàng ta.
“Nàng ở trong phủ, con trai phát sốt, vậy mà ngay cả nhìn cũng không đi nhìn lấy một lần sao?”
Nụ cười trên gương mặt Liễu Dung lập tức cứng lại:
“Thiếp… thiếp cũng không hiểu y thuật, có đến cũng không giúp được gì…”
“Nó là con trai ruột của nàng, nàng cũng không đến dỗ dành nó một chút sao? Phủ y nói nó bẩm sinh thân thể yếu ớt, chỉ cần sơ suất một chút, nói không chừng sẽ…”
“Biết rồi, biết rồi, thiếp đi là được chứ gì!”
Liễu Dung đúng là đã đi, nhưng vừa nhìn thấy đứa trẻ khóc, đừng nói là dỗ dành, nàng ta trực tiếp lấy tay bịt tai rồi chạy mất. Hắn lập tức đuổi theo ra ngoài, một tay nắm chặt lấy cổ tay Liễu Dung, sức lực lớn đến mức khiến nàng ta đau đớn kêu lên kinh hãi.
“Ngươi chạy cái gì?! Đó là đứa con ruột mà ngươi sinh ra!”
Liễu Dung giãy giụa mấy lần, nhưng không thoát ra được:
“Nó khóc dữ dội như vậy, làm ta đau đầu! Ta, ta nhìn thấy nó liền phiền lòng thì không được sao?”
“Lục Thiếu Ngu, trước kia chẳng phải ngươi luôn thương yêu ta nhất sao? Vì sao bây giờ lại vì đứa trẻ đó mà đến chất vấn ta?”
“Trước kia là trước kia!”
Hai mắt Lục Thiếu Ngu đỏ ngầu, gần như gầm lên:
“Trước kia ta cho rằng nàng chỉ là ngây thơ, kiêu ngạo được nuông chiều, nào ngờ nàng lại lạnh lùng vô tình đến vậy!”
“Đó là đứa trẻ nàng mang nặng đẻ đau mười tháng mới sinh ra! Ngay cả nhìn thêm nó một cái nàng cũng không muốn, bịt tai lại rồi bỏ chạy sao?!”
“Vốn dĩ ta đã không thích trẻ con!”
Liễu Dung cũng bất chấp tất cả, thét lên:
“Nếu không phải vì ngươi, sao ta phải chịu khổ như vậy? Bây giờ ngươi lại quay sang trách ta sao? Vậy ngươi đi tìm Bạch Cửu Chi đi!”
Chẳng phải nàng ta là người giỏi chăm sóc trẻ con nhất sao? Chẳng phải nàng ta luôn dịu dàng nghe lời nhất sao? Lúc trước nếu đã là ngươi chọn ta, bây giờ dựa vào cái gì lại lấy tiêu chuẩn của nàng ta để yêu cầu ta?!” Lục Thiếu Ngu tức giận đến mức cánh tay run lên, chỉ vào nàng ta, nhưng rất lâu vẫn không thể thốt ra nổi một chữ. Trong đầu hắn không thể khống chế mà hiện lên bóng dáng của Bạch Cửu Chi. Cho dù bị làm nhục, bị đánh mắng, điều đầu tiên nàng làm vẫn là bảo vệ đứa trẻ, cho dù sắc mặt bản thân trắng bệch, nàng cũng sẽ ưu tiên nghĩ đến sự an nguy của đứa trẻ. Khi đó hắn thậm chí còn chê nàng quá mức giả tạo, nhưng giờ phút này nghĩ lại, đó mới chính là tấm lòng chân thành của một người làm mẹ.
“Nàng và nàng ấy, sao có thể giống nhau được…”
Hắn buông lỏng tay trong sự suy sụp.
“Cho dù Bạch Cửu Chi không còn yêu ta nữa, nàng ấy cũng sẽ không bỏ mặc con của mình.”
Liễu Dung bị sự khinh miệt trong mắt hắn đâm vào lòng đau nhói, nhưng vẫn cố gắng cứng miệng:
“Được lắm, bây giờ ngươi hối hận rồi sao? Ngươi cảm thấy ta không xứng với vị trí Thế tử phi của ngươi nữa sao?”