Trọng Sinh Về Ngày Con Bị Tráo, Ta Vạch Mặt Phu Quân Giả Nhân Giả Nghĩa.
4 phút đọc

Chương 7

Chương 7

Lục phụ cũng cúi thấp người, trên gương mặt đã không còn vẻ kiêu ngạo uy nghiêm như trước:
“Đúng vậy, hiền tức. Thiếu Ngu nó… nó chỉ là nhất thời bị ma quỷ mê hoặc tâm trí, Dung Nhi chúng ta cũng sẽ nghiêm khắc quản giáo. Bổn vương bảo đảm, tuyệt đối sẽ không để con và đứa trẻ chịu bất kỳ uất ức nào nữa. Con muốn bồi thường điều gì, chúng ta đều đáp ứng!”
Liễu Dung nằm rạp trên mặt đất, khóc đến mức gần như không thở nổi:
“Tẩu tẩu… Muội biết bản thân tội đáng vạn chết… Muội không cầu xin tỷ tha thứ, chỉ cầu xin tỷ…
Chỉ cầu xin tỷ nhìn vào tình nghĩa bao năm qua giữa tỷ và ca ca, đừng để muội phải vào ngục… Đứa trẻ không thể không có mẫu thân…” Sắc mặt Lục Thiếu Ngu lúc xanh lúc trắng đan xen, cuối cùng thấp giọng mở miệng:
“Cửu Chi, xin lỗi. Chỉ cần nàng có thể tha cho Dung Nhi, nàng muốn điều gì, ta đều đồng ý.”
Khóe môi ta hiện lên một nụ cười cực nhạt:
“Được thôi.”
Bên cạnh, chân mày Tiêu Triệt lập tức nhíu chặt, vội vàng lên tiếng ngăn cản:
“Chi Chi, tuyệt đối không thể mềm lòng mà tha cho đám người này!”
Ta giơ tay khẽ ra hiệu, bảo huynh ấy không cần nóng vội. Tiêu Triệt hiểu ý, lui lại đứng phía sau ta. Ánh mắt Lục Thiếu Ngu lập tức sáng bừng lên. Hắn biết mà. Bạch Cửu Chi yêu hắn sâu đậm như vậy, cuối cùng vẫn sẽ nghe theo lời hắn. Hắn cố gắng đè nén những cảm xúc đang cuồn cuộn dâng lên trong lòng, một lần nữa nói:
“Cửu Chi, nàng nói đi, nàng muốn điều gì, ta đều đồng ý.”
Ta bình thản nhìn hắn:
“Ta muốn hòa ly với ngươi, từ nay nam cưới nữ gả, không còn bất kỳ quan hệ gì nữa.
Của hồi môn của ta, con của ta, ta đều sẽ mang đi toàn bộ.” Trên gương mặt Lục Thiếu Ngu, nụ cười vừa rồi còn tràn đầy hy vọng và vui mừng lập tức đông cứng lại. Hắn sững sờ nhìn ta, cổ họng nghẹn lại: Lục phụ vừa nghe xong, lập tức sa sầm nét mặt, vỗ mạnh lên mặt bàn:
“Tuyệt đối không được! Hòa ly sẽ làm tổn hại danh tiếng của phủ Vĩnh An Vương. Con là Thế tử phi, sao có thể tùy tiện nhắc đến chuyện hòa ly!
Cùng lắm ta đuổi Liễu Dung ra khỏi phủ, sau này quyền quản lý mọi việc trong phủ đều giao hết cho con, chuyện này coi như kết thúc.” Lục mẫu cũng lập tức mở lời khuyên nhủ:
“Đứa trẻ đó mang huyết mạch của nhà họ Lục, chính là đích trưởng tôn danh chính ngôn thuận, sao có thể để con mang đi được?”
Ta bật cười đầy mỉa mai:
“Đích trưởng tôn danh chính ngôn thuận sao? Nếu không có nghĩa huynh của ta, đứa trẻ sớm đã không còn trên đời nữa rồi!”
“Một gia tộc mặc nhiên để thiếp thất giết con tráo con, đem cốt nhục ruột thịt của mình ném vào bãi tha ma, cũng xứng đáng nói đến huyết mạch sao?
Đứa trẻ này sau này mang họ gì, nhận ai làm tổ tiên, đều do ta quyết định.” Thế nhưng, Lục Thiếu Ngu lại chậm rãi nhắm mắt lại. Khi hắn mở mắt lần nữa, trong đáy mắt chỉ còn lại sự quyết tuyệt.
“… Phụ thân,” giọng Lục Thiếu Ngu khàn đặc, “cho nàng, đều cho nàng hết đi.”
Lục phụ không thể tin nổi trợn mắt nhìn hắn:
“Thiếu Ngu! Con điên rồi sao?! Thể diện của nhà họ Lục còn cần nữa hay không?! Thanh danh trăm năm của gia tộc…”
“Thể diện sao? Hiện tại còn đâu thể diện nữa?” Lục Thiếu Ngu buông rũ hai vai.
“Phụ thân, nếu hôm nay không giao cho nàng, ngày mai trên dưới phủ Vĩnh An Vương chúng ta sẽ vì chuyện tráo đổi con nối dõi, lừa gạt tổ tông, mưu hại chính thất mà bị xiềng xích áp giải vào đại lao, người vẫn chưa hiểu sao?”
Lục phụ lảo đảo lùi một bước, nhưng đã không còn sức lực để phản bác. Tiêu Triệt đúng lúc bước lên phía trước, lạnh giọng nói:
“Lục Thế tử quả nhiên là người thức thời. Mang bút mực tới.”
Không còn ai dám ngăn cản nữa. Thư hòa ly rất nhanh đã được chuẩn bị xong. Lục Thiếu Ngu cầm bút, cổ tay khẽ run, từng nét bút hạ xuống đều nặng nề như mang theo ngàn cân. Khoảnh khắc văn thư đóng ấn, chính thức có hiệu lực, nỗi uất kết đã đè nén trong lòng ta suốt hơn mười năm, cuối cùng cũng tan biến chỉ trong một sớm. Ta nhận lấy tờ giấy mỏng nhẹ nhưng lại nặng tựa ngàn quân ấy, ngay cả nhìn Lục Thiếu Ngu một cái cũng không, liền trực tiếp bước về phía những rương hòm đã được thu dọn từ sớm đặt ở một bên. Bên trong đó chứa toàn bộ của hồi môn mà ta đã mang theo từ phủ Trấn Quốc công khi xuất giá.

Đã sao chép liên kết chương