Chương 4
Chương 4 — Anh Dùng Chữ Hiếu Trói Tôi, Tôi Dùng Ly Hôn Chấm Dứt
Giọng Chu Minh Lệ vừa the thé vừa sắc nhọn.
“Anh tôi nuôi cô ăn ngon mặc đẹp, cô báo đáp anh ấy kiểu đó à?”
“Mẹ tôi liệt giường rồi, làm dâu mà còn trốn ra ngoài hưởng thụ, cô có ý gì hả?”
“Tôi nói cho cô biết Hứa Tịnh, cửa nhà họ Chu không phải nơi cô muốn vào là vào, muốn đi là đi đâu!”
Tôi cầm điện thoại ra xa một chút, chờ cô ta gào xong. Sau đó mới bình tĩnh mở miệng.
“Nói xong chưa?”
Đầu dây bên kia khựng lại. Hiển nhiên cô ta không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.
“Nói xong rồi thì cúp đi. Tôi bận lắm.”
Tiếng thét chói tai của Chu Minh Lệ lại vang lên.
“Hứa Tịnh, con khốn như cô cứ chờ đấy! Tôi lập tức tới công ty cô làm loạn, tới cả nhà bố mẹ cô làm loạn luôn! Tôi xem cô trốn được đi đâu!”
Tôi không cho cô ta cơ hội nói tiếp. Trực tiếp cúp máy rồi kéo vào danh sách chặn. Một phút sau, lại có số lạ khác gọi tới. Tôi trực tiếp từ chối. Ngay sau đó là số thứ ba. Rồi số thứ tư. Cả nhà họ đúng là bám dai như đỉa. Tôi dứt khoát bật chế độ chặn toàn bộ số lạ. Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại. Nhưng tôi biết… Đây chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão. Chu Minh Lệ là kiểu người nói được làm được. Cô ta thật sự sẽ tới công ty tôi và nhà bố mẹ tôi gây chuyện. Tôi phải ra tay trước. Tôi lập tức gọi cho cấp trên trực tiếp của mình, tổng giám đốc Vương.
“Tổng giám đốc Vương, xin lỗi vì đã làm phiền anh muộn thế này.”
“Tiểu Hứa à, không sao. Khóa đào tạo vẫn thuận lợi chứ?”
Giọng anh ấy vẫn ôn hòa như thường lệ.
“Rất thuận lợi ạ, cảm ơn anh đã quan tâm. Em gọi điện là muốn báo trước với anh một chuyện riêng, có thể sẽ ảnh hưởng tới công ty.”
Tôi ngắn gọn kể lại mâu thuẫn giữa mình và Chu Minh Khải, cùng việc em gái anh ta có khả năng sẽ tới công ty quấy rối. Tôi không thêm mắm dặm muối. Chỉ đơn thuần kể lại sự thật.
“Em đảm bảo đây hoàn toàn là chuyện cá nhân của em, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng tới công việc hay bất kỳ dự án nào của công ty. Em chỉ không muốn họ làm phiền trật tự làm việc nên mới báo trước với anh một tiếng.”
Bên kia im lặng vài giây.
“Anh hiểu rồi, Tiểu Hứa. Em cứ yên tâm học tập đi, chuyện gia đình xử lý cho ổn thỏa. Phía công ty có anh.”
“Cảm ơn anh.”
Sau khi cúp máy, một tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng hạ xuống. Tiếp đó, tôi gọi cho bố mình. Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.
“Tịnh Tịnh à, sao muộn thế này còn gọi?”
“Mẹ, bố đâu rồi?”
“Ông ấy ngủ rồi, có chuyện gì vậy?”
“Mẹ, mẹ nghe con nói đây.”
Tôi hạ thấp giọng, nói thật nhanh:
“Con với Chu Minh Khải đang làm thủ tục ly hôn. Em gái anh ta là Chu Minh Lệ có thể sẽ tới nhà mình gây chuyện.”
“Cái gì? Ly hôn?”
Giọng mẹ tôi lập tức cao vọt.
“Mẹ đừng kích động, nghe con nói hết đã!”
Tôi vội vàng trấn an.
“Nếu cô ta tới, bố mẹ tuyệt đối đừng nói gì cả, cũng đừng mở cửa cho cô ta vào. Cứ xem như không quen biết, rồi lập tức báo cảnh sát, nói cô ta tự ý xâm nhập nhà dân và quấy rối bố mẹ.”
“Thế… thế sao được chứ! Nó là em chồng con mà!”
Giọng tôi trở nên nghiêm khắc.
“Bây giờ không phải nữa rồi! Bố mẹ lớn tuổi rồi, đừng xảy ra xung đột gì với cô ta, cứ giao hết cho cảnh sát xử lý, hiểu chưa?”
“Nhớ kỹ, đừng mềm lòng, cũng đừng nói đạo lý với cô ta, trực tiếp báo cảnh sát!”
Tôi dặn đi dặn lại rất nhiều lần, cho tới khi mẹ tôi run giọng đồng ý. Tôi biết làm vậy rất tàn nhẫn với bố mẹ. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Đối phó với chó điên… Chỉ có thể dùng cách cứng rắn nhất. Làm xong tất cả, tôi cảm thấy toàn thân như bị rút sạch sức lực. Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ. Chu Minh Khải. Chu Minh Lệ. Các người cho rằng dùng mấy thủ đoạn ngoài luồng này là có thể ép tôi cúi đầu sao? Các người quá coi thường tôi rồi. Các người càng làm vậy… Tôi càng quyết tâm rời đi hơn mà thôi. Ngày hôm sau, vừa kết thúc buổi học, tôi đã nhận được tin nhắn WeChat của em gái Hứa Vy.