Chương 7
Chương 7 — Anh Dùng Chữ Hiếu Trói Tôi, Tôi Dùng Ly Hôn Chấm Dứt
“Tôi ký tên rồi.”
Anh ta không nhận. Chỉ nhìn chằm chằm vào mấy chữ đó, giống như muốn nhìn xuyên thủng nó.
“Hứa Tịnh, em điên rồi à?”
Giọng anh ta run rẩy.
“Mẹ anh vừa mới phẫu thuật xong còn nằm bên trong, giờ em lại nói ly hôn với anh?”
Tôi gật đầu.
“Tôi cảm thấy bây giờ là thời điểm thích hợp nhất.”
“Em còn lương tâm không vậy?!”
Cuối cùng anh ta cũng bùng nổ, cố nén giọng mà gào lên.
“Mẹ anh thành ra thế này rồi mà em còn nghĩ tới ly hôn! Có phải em mong bà chết lắm đúng không?!”
“Chu Minh Khải.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của anh ta.
“Câu này… anh nên tự hỏi chính mình mới đúng.”
“Để ép tôi quay về, anh không tiếc để người mẹ liệt giường của mình ở nhà một mình, còn bản thân thì chạy đi mất tích.”
“Rốt cuộc là ai không có lương tâm?”
Lời tôi nói giống như lưỡi dao sắc bén, trực tiếp đâm thủng toàn bộ lớp ngụy trang của anh ta. Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch. Môi run rẩy nhưng không thể thốt ra nổi một chữ.
“Em… em nói bậy! Anh không có!”
Anh ta vẫn cố giãy giụa lần cuối.
“Điện thoại anh thật sự hết pin! Anh…”
Tôi lạnh lùng ngắt lời.
“Tôi không muốn nghe anh nói dối nữa. Tôi thấy ghê tởm.”
Tôi nhét bản thỏa thuận ly hôn vào lòng anh ta.
“Phương án phân chia tài sản tôi viết rất rõ bên trong. Căn nhà, phần trả góp sau hôn nhân cùng phần tăng giá trị, tôi muốn một nửa. Tiền tiết kiệm chia đôi.”
“Xe để anh giữ, nhưng phải thanh toán phần bù giá trị cho tôi.”
“Nếu anh đồng ý, bây giờ ký tên luôn. Ngày mai chúng ta tới Cục Dân chính.”
“Nếu không đồng ý…”
“Vậy thì gặp nhau ở tòa.”
“Đến lúc đó, chuyện anh cố ý mất liên lạc dẫn đến mẹ mình trọng thương… tôi nghĩ tòa án sẽ rất hứng thú.”
Cơ thể Chu Minh Khải chao đảo dữ dội. Giống như bị sét đánh trúng. Anh ta nhìn tôi đầy không thể tin nổi, trong mắt ngập tràn hoảng sợ. Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ… Một Hứa Tịnh luôn nhẫn nhịn lại có thể trở nên quyết tuyệt và tàn nhẫn như thế.
“Hứa Tịnh… em không thể đối xử với anh như vậy…”
Giọng anh ta mềm xuống, mang theo sự cầu xin.
“Chúng ta là vợ chồng mà… coi như vì mẹ anh đang bệnh nặng, em cho anh thêm một cơ hội được không?”
Anh ta bắt đầu chơi bài tình cảm rồi. Trái tim tôi sớm đã cứng như sắt đá. Tôi bật cười, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.
“Từ khoảnh khắc anh dọn đồ của tôi ra khỏi phòng ngủ chính…”
“Từ khoảnh khắc anh bắt tôi ngủ phòng khách…”
“Từ khoảnh khắc anh lên kế hoạch cho màn khổ nhục kế này…”
“Giữa chúng ta đã không còn cơ hội nữa rồi.”
Tôi quay người. Không muốn nhìn thêm gương mặt giả tạo ấy nữa.
“Anh cầm bản thỏa thuận đi, tôi cho anh một ngày để suy nghĩ.”
“Sáng mai chín giờ, tôi đợi anh trước cửa Cục Dân chính.”
“Nếu không tới…”
“Tự anh gánh hậu quả.”
Nói xong, tôi bước đi, không hề ngoảnh đầu lại mà đi thẳng về phía cổng bệnh viện. Sau lưng vang lên tiếng gào khản cổ của Chu Minh Khải.
“Hứa Tịnh! Em đứng lại cho anh!”
Nhưng tôi không dừng bước. Khoảnh khắc bước ra khỏi cổng bệnh viện, tôi hít sâu một hơi. Trong không khí có mùi thuốc sát trùng. Cũng có mùi vị của tự do và tái sinh. Cuối cùng tôi cũng được giải thoát rồi. Chỉ là tôi không ngờ… Diễn biến sau đó lại còn hoang đường và máu chó hơn cả những gì tôi tưởng tượng. Sáng hôm sau, tám giờ rưỡi tôi đã có mặt trước cửa Cục Dân chính. Tôi trang điểm nhẹ, mặc chiếc áo khoác mới mua, cả người trông bình tĩnh và thong dong lạ thường. Tám giờ năm mươi, Chu Minh Khải tới. Anh ta tiều tụy đi thấy rõ, đôi mắt đầy tia máu, râu cũng chưa cạo. Trong tay anh ta vẫn siết chặt bản thỏa thuận ly hôn, đến mức giấy bị vò nhăn nhúm. Anh ta đứng trước mặt tôi, không nói gì, chỉ dùng ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn tôi.
“Nghĩ kỹ rồi?”