Ba Năm Không Viên Phòng, Hắn Mất Luôn Người Vợ Khuynh Thành
4 phút đọc

Chương 5

Chương 5

Trước khi được đưa vào tân phòng, lúc đi ngang qua chỗ ta, nàng ta cố ý dừng bước. Sau đó dùng giọng điệu mềm mại yếu ớt nói với ta:
“Vãn Ninh đa tạ tỷ tỷ đã chuẩn bị hạ lễ cho ta và phu quân.”
Ta thật sự không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Ngay cả ta chuẩn bị lễ vật gì nàng ta còn chưa biết, vậy mà đã dám đứng đây cảm tạ. Quả thật là...
“Tỷ tỷ cười cái gì?”
Không nhìn thấy cảnh tượng như mình mong muốn, Liễu Vãn Ninh cố nén cơn tức giận rồi hỏi. Ngay cả Đỗ Thành cũng nhíu mày. Hắn luôn cho rằng ta yêu hắn sâu đậm. Hôm nay ta không gây rối đã là chuyện vô cùng hiếm có. Bây giờ lại còn có thể bật cười. Điều đó quả thực khiến hắn cảm thấy không bình thường.
“Muội muội, hay là muội đợi thêm một chút đi. Chờ xem món quà mừng mà ta chuẩn bị cho hai người rồi cảm tạ cũng chưa muộn.”
“Tô Thanh Nguyệt, nàng có ý gì?”
Trong lòng Đỗ Thành mơ hồ dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Không có gì. Chàng sẽ sớm biết thôi.”
Ta vừa dứt lời. Bên ngoài đã vang lên tiếng hô lớn.
“Thánh chỉ đến!”
Đỗ Thành lập tức không còn tâm trí để ý đến ta nữa. Hắn vội vàng quỳ xuống.
“Thần Đỗ Thành tiếp chỉ!”
Hắn cho rằng đạo thánh chỉ này là hoàng thượng ban cho mình thể diện. Triệu Nghiệp lên tiếng:
“Đỗ đại nhân, đạo thánh chỉ này là dành cho Tô cô nương.”
Nói xong, ông ta cũng chẳng buồn để ý đến Đỗ Thành đang sững sờ tại chỗ. Ngược lại, ông ta mỉm cười nhìn ta.
“Tô cô nương, mời tiếp chỉ.”
“Thần nữ Tô Thanh Nguyệt, tiếp chỉ!”
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Tiên hoàng nhớ đến công lao dạy dỗ hoàng tử của cố Thái phó Tô Chính Lương, đặc biệt ban cho một đạo thánh chỉ để trống, từng nói rõ rằng ngày sau nếu có điều thỉnh cầu, chỉ cần cầm đạo thánh chỉ này đến, tất cả đều sẽ được chuẩn tấu.”
“Vài ngày trước, ái nữ của Thái phó là Tô Thanh Nguyệt đã mang đạo thánh chỉ này đến trước mặt bệ hạ, thỉnh cầu chuẩn cho nàng hòa ly với Đỗ Thành.”
“Bệ hạ phán rằng, đã là di chiếu của tiên hoàng thì tự nhiên phải tuân theo.”
“Vì vậy đặc biệt hạ chỉ chuẩn tấu yêu cầu hòa ly của Tô Thanh Nguyệt.”
“Hòa ly thư cũng đã được soạn xong.”
“Kể từ hôm nay, Tô Thanh Nguyệt và Đỗ gia không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.”
“Hôn phối hoàn toàn tự do.”
“Khâm thử!”
“Thần nữ tạ chủ long ân!”
Ta nhận lấy thánh chỉ, trong lòng âm thầm bật cười. Tiêu Vân Lan quả thật rất biết cách không có cũng nói thành có. Ta sao lại không biết Tô gia còn có một đạo thánh chỉ để trống như vậy chứ?
“Thải Liên, Thải Vi, thu dọn toàn bộ của hồi môn của ta, chúng ta trở về Tô phủ.”
Lúc này, Đỗ Thành đang sững sờ cuối cùng cũng phản ứng lại được chuyện gì vừa xảy ra. Hắn lao tới nắm chặt lấy tay ta, giọng nói đầy vẻ hoảng loạn.
“Tô Thanh Nguyệt, nàng không thể đi!”
“Ai nói ta muốn hòa ly với nàng chứ!”
Lần này Đỗ Thành thật sự hoảng rồi. Năm đó hắn cưới Tô Thanh Nguyệt vốn là vì mạng lưới quan hệ của Thái phó Tô. Mặc dù hiện giờ Thái phó Tô đã qua đời. Nhưng các mối quan hệ trong triều vẫn còn đó. Nếu Tô Thanh Nguyệt thật sự hòa ly với hắn, vậy sau này hắn phải làm thế nào? Vốn dĩ trong triều hắn không có chỗ dựa nào. Chính vì bám được vào Tô gia nên mới có thể thăng tiến thuận lợi như ngày hôm nay. Ngay cả sự coi trọng hiện giờ của hoàng thượng đối với hắn, có đến hơn một nửa nguyên nhân cũng là vì hắn là con rể của Tô gia. Hắn đúng là ghét bỏ gương mặt xấu xí của Tô Thanh Nguyệt. Thế nhưng từ đầu đến cuối, hắn chưa từng nghĩ tới chuyện hòa ly với nàng.
“Đỗ đại nhân, hiện giờ giữa ta và ngài đã không còn bất kỳ quan hệ gì nữa. Xin ngài tự trọng.”
“Thanh Nguyệt!”
“Vãn Ninh muội muội... À không, bây giờ phải gọi là Đỗ phu nhân mới đúng.”
“Ta và Đỗ đại nhân đã hòa ly.”
“Hiện giờ muội gả vào đây chính là chính thê duy nhất của Đỗ gia.”
“Không biết Đỗ phu nhân có hài lòng với phần hạ lễ mà ta tặng hay không?”
Lúc này, Liễu Vãn Ninh vô cùng yên lặng. Từ đầu đến cuối không nói lấy một lời. Mà ta cũng chẳng có hứng thú tìm hiểu xem trong lòng nàng ta đang nghĩ gì. Ta xoay người rời đi. Đỗ Thành không cam tâm để ta cứ như vậy mà rời khỏi phủ. Thế nhưng hắn đã bị các thị vệ do Triệu Nghiệp mang tới ngăn lại.

Đã sao chép liên kết chương