Ba Năm Không Viên Phòng, Hắn Mất Luôn Người Vợ Khuynh Thành
4 phút đọc

Chương 7

Chương 7

Để bọn họ ngăn cản Đỗ Thành, tuyệt đối không cho hắn xuất hiện trước mặt ta. Về sau, Thải Vi nghe ngóng được tin tức. Sau khi thành thân, Liễu Vãn Ninh phát hiện Đỗ phủ thật sự chỉ là một cái vỏ rỗng. Nàng ta nổi trận lôi đình. Người Đỗ phủ vì đứa bé trong bụng nàng ta nên cái gì cũng nhịn. Thế nhưng cả phủ vẫn bị Liễu Vãn Ninh quậy đến gà chó không yên. Lão phu nhân nhà họ Đỗ mỗi ngày cũng đều trách móc Đỗ Thành không thể khiến ta hồi tâm chuyển ý. Mà con đường làm quan của Đỗ Thành lại ngày càng không thuận lợi. Hắn phiền muộn bực bội suốt ngày. Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, cả người đã trở nên tiều tụy không chịu nổi. Không còn chút phong thái tuấn tú nho nhã của ngày trước. Ta cũng chỉ xem những chuyện đó như mấy câu chuyện phiếm để nghe cho vui. Dù sao hiện giờ ta đã nhận lời cầu hôn của Tiêu Vân Lan. Bản thân cũng bận rộn vô cùng. Ba tháng sau. Đại hôn của đế hậu được tổ chức. Trước đó, Tiêu Vân Lan vẫn luôn bảo vệ ta rất kỹ. Mãi đến ngày thành thân, hắn mới chính thức công bố với thiên hạ rằng hoàng hậu chính là ta. Có đại thần cực lực phản đối.
“Tô Thanh Nguyệt là người đã tái giá, sao có thể làm hoàng hậu được!”
Lại có đại thần dâng tấu can gián.
“Đường đường là quốc mẫu của một nước, dung mạo lại có khiếm khuyết. Mất mặt không chỉ là một mình nàng ta mà là cả nước Thiên Dụ!”
Tiêu Vân Lan hoàn toàn không hề dao động. Hắn lạnh lùng mở miệng.
“Sau này ai còn dám bất kính với hoàng hậu.”
“Trực tiếp tru di cửu tộc!”
Đại hôn cứ thế thuận lợi tiến hành. Hoàng thượng lại hạ chỉ. Đế hậu đại hôn. Thiên hạ cùng vui. Hoàng cung mở tiệc liên tiếp ba ngày để chúc mừng. Ngày hôm sau. Ta mặc một thân hoa phục xuất hiện trong yến tiệc. Không còn chiếc mặt nạ che phủ nữa. Dung nhan khuynh quốc khuynh thành của ta hoàn toàn hiện ra trước mắt mọi người. Tất cả đều trợn to hai mắt. Ngay cả Đỗ Thành cũng khiếp sợ đến mức bật dậy khỏi ghế.
“Đỗ ái khanh!”
Giọng nói uy nghiêm của Tiêu Vân Lan lập tức vang lên. Đỗ Thành lúc này mới hoàn hồn. Uy áp của bậc đế vương khiến hắn toát đầy mồ hôi lạnh. Thế nhưng hắn vẫn lấy hết can đảm nói ra.
“Hoàng thượng thứ tội!”
“Vi thần chỉ là quá kinh ngạc trước dung mạo của Hoàng... Hoàng hậu nương nương...”
“Ồ, chuyện gương mặt của hoàng hậu à.”
Tiêu Vân Lan ra vẻ tùy ý nói:
“Vốn dĩ đó cũng chẳng phải bệnh tật gì. Chỉ là nhạc mẫu của trẫm vì muốn bảo vệ hoàng hậu nên mới cố ý điểm thủ cung sa lên mặt nàng ấy.”
“Bây giờ hoàng hậu đã thành thân với trẫm, gương mặt tự nhiên cũng khôi phục lại như ban đầu.”
Một hòn đá làm dấy lên ngàn tầng sóng. Toàn bộ đại điện tiệc rượu lập tức vang lên vô số tiếng bàn tán.
“Nếu dấu ấn trên mặt hoàng hậu thật sự là thủ cung sa, vậy thì trước đây...”
“Suỵt! Không muốn sống nữa à? Dám nghị luận hoàng hậu!”
“Đúng đúng!”
“Vậy chẳng phải Đỗ đại nhân...”
“Ta còn tưởng Đỗ đại nhân thật lòng đối đãi với...”
Mọi người đều muốn bàn tán. Thế nhưng vì thân phận hiện tại của ta nên những lời đó căn bản không tiện nói ra miệng. Ai nấy đều bị nghẹn đến khó chịu. Cuối cùng, toàn bộ ánh mắt đều đồng loạt hướng về phía Đỗ Thành. Đỗ Thành chỉ cảm thấy như có người hung hăng tát thẳng lên mặt mình một cái. Sau đó lại lột sạch tất cả những lớp ngụy trang của hắn giữa bàn dân thiên hạ. Để mặc cho mọi người tùy ý chế giễu. Hắn rốt cuộc không thể chịu đựng thêm được nữa. Toàn thân run rẩy. Giống như đã rơi vào vực sâu vô tận của tuyệt vọng và hối hận. Dáng vẻ gần như phát điên.
“Không thể nào...”
“Sao có thể như vậy được...”
“Không thể nào...”
“Người đâu!”
Tiêu Vân Lan lạnh nhạt lên tiếng.
“Đỗ đại nhân thân thể không khỏe.”
“Đưa hắn xuất cung.”
Đỗ Thành giống như một cái xác không hồn. Bị thị vệ kéo lê ra ngoài. Mặc dù đã rời khỏi hoàng cung. Nhưng những gì xảy ra trong đại điện ngày hôm đó lại vĩnh viễn không cách nào thoát khỏi tâm trí hắn. Sáu tháng sau. Một ngày nọ, Thải Vi đi tới bẩm báo.
“Nương nương, hôm nay Đỗ phủ xảy ra chuyện lớn rồi.”
“Xảy ra chuyện gì?”
“Hôm nay là tiệc đầy tháng của đích trưởng tôn nhà Đỗ phủ.”
“Đúng lúc đang làm lễ tắm phúc thì tình nhân của Liễu Vãn Ninh đột nhiên xuất hiện.”
“Hắn ta lớn tiếng tuyên bố Liễu Vãn Ninh là nữ nhân của hắn, đứa bé cũng là con của hắn.”
“Người Đỗ phủ muốn bắt hắn lại.”
“Không ngờ người này đã có chuẩn bị từ trước, còn mang theo không ít người giúp đỡ.”