Chương 6
Chương 6
Xem ra người chồng tốt của tôi cũng đã giấu cô tình nhân bé nhỏ của mình không ít chuyện. Vở kịch này... Ngày càng thú vị rồi. Tôi nhìn những gương mặt với đủ loại cảm xúc khác nhau. Sau đó chậm rãi đứng dậy.
“Xem ra cuộc họp gia đình của các người vẫn còn rất nhiều thông tin chưa thống nhất.”
“Tôi cho các người thời gian.”
“Đợi bàn bạc xong xuôi rồi...”
“Hãy để luật sư của tôi nói chuyện với các người.”
Tôi xoay người chuẩn bị rời đi.
“Đứng lại!”
Chu Nhã Lan đột nhiên quát lớn. Bà ta đứng bật dậy. Sải bước đến trước mặt tôi. Lúc này trên gương mặt ấy đã không còn chút khách sáo giả tạo nào nữa. Chỉ còn lại sự khinh thường và ngạo mạn không hề che giấu.
“Tôi không quan tâm trước đây cô và A Ngạn đã có thỏa thuận gì.”
“Nhưng bây giờ Nguyệt Nguyệt đang mang dòng máu của nhà họ Cố chúng tôi.”
“Cô nhất định phải ly hôn.”
Bà ta cầm một tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn trên bàn trà. Ném thẳng xuống trước mặt tôi.
“Đây là thỏa thuận ly hôn.”
“Chúng tôi sẽ cho cô một khoản tiền.”
“Một căn biệt thự.”
“Đủ để nửa đời sau của cô không phải lo cơm áo.”
“Làm người... đừng quá tham lam.”
Bà ta nhìn tôi từ trên xuống dưới. Ánh mắt chẳng khác nào đang bố thí cho một kẻ ăn xin.
“Đừng vì tiền mà hủy hoại tiền đồ của con trai tôi.”
“Cũng đừng hủy hoại tương lai của cháu nội tôi.”
“Nếu không...”
“Nhà họ Cố chúng tôi có thừa cách khiến cô mất sạch tất cả.”
“Ra đi tay trắng.”
Những lời của Chu Nhã Lan giống như một lưỡi dao lạnh lẽo đâm thẳng vào tim tôi. Nhưng tôi không còn cảm thấy đau nữa. Chỉ cảm thấy lạnh. Lạnh đến tận xương tủy. Đây mới là mục đích thật sự của buổi gặp mặt tối nay. Không phải hòa giải. Không phải áy náy. Mà là dụ dỗ. Là uy hiếp. Là lấy danh nghĩa “trưởng tôn nhà họ Cố” để ép người vợ hợp pháp như tôi chủ động nhường chỗ. Tôi nhìn gương mặt đầy vẻ “vì con trai mà suy nghĩ” của bà ta. Đột nhiên cảm thấy sự ích kỷ và bạc tình của Cố Ngạn đúng là được di truyền hoàn hảo từ mẹ mình. Tôi thậm chí không thèm liếc nhìn bản thỏa thuận ly hôn kia. Chỉ ngẩng đầu. Đối diện với ánh mắt của bà ta. Rồi hỏi từng chữ một.
“Nếu hôm nay tôi không ký thì sao?”
“Không ký?”
Chu Nhã Lan bật cười lạnh.
“Vậy cô cứ thử xem.”
“Một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ.”
“Không gia thế.”
“Không chỗ dựa.”
“Cô lấy gì đấu với nhà họ Cố chúng tôi?”
“Chúng tôi có thể để A Ngạn giấu cô suốt mười năm.”
“Thì cũng có thể khiến cô hoàn toàn biến mất khỏi thành phố này.”
Hoàn toàn biến mất. Một câu nói thật nhẹ nhàng. Nhưng lại khiến người ta rợn cả sống lưng. Đến lúc này tôi mới hiểu. Vì sao suốt mười năm qua, Cố Ngạn có thể duy trì lời nói dối hoàn hảo đến như vậy. Bởi sau lưng anh ta. Có một người mẹ hiểu cách che giấu mọi thứ. Hiểu cách uy hiếp người khác. Và cũng hiểu cách xử lý những người cản đường. Tôi bật cười. Cười đến mức hốc mắt cay xè. Thậm chí nước mắt cũng sắp trào ra. Tiếng cười ấy khiến tất cả mọi người trong phòng đều sững sờ.
“Bà thật sự nghĩ rằng suốt mười năm qua...”
“Tôi chỉ là một bà nội trợ biết nấu cơm hầm canh thôi sao?”
Nụ cười trên môi tôi dần biến mất. Ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo và sắc bén. Tôi không nhìn bà ta thêm nữa. Mà đi thẳng đến trước mặt Cố Kiến Quân.
“Chú là người làm ăn.”
“Vậy chúng ta nói chuyện làm ăn đi.”
Tôi mở túi xách. Lấy ra hai món đồ. Một cuốn sổ đăng ký kết hôn màu đỏ. Một bản thỏa thuận đứng tên hộ cổ phần đã hơi ngả vàng theo năm tháng. Tôi đặt chúng xuống bàn trà trước mặt Cố Kiến Quân. Động tác nhẹ nhàng. Nhưng lại giống như hai quả bom ném vào giữa phòng khách.
“Thứ nhất.”
“Tờ giấy đăng ký kết hôn này chứng minh tôi và Cố Ngạn là vợ chồng hợp pháp được pháp luật công nhận.”
“Bất kỳ ai cố ý chen chân vào cuộc hôn nhân của chúng tôi đều là kẻ thứ ba.”
“Bất kỳ đứa con riêng nào được sinh ra trong thời kỳ hôn nhân.”
“Đều không thể danh chính ngôn thuận.”
Sắc mặt Bạch Nguyệt lập tức trắng bệch. Tôi không nhìn cô ta. Mà tiếp tục nói.
“Tờ thỏa thuận này được tôi và Cố Ngạn ký từ những ngày đầu thành lập công ty.”
“Trên đó ghi rõ bằng giấy trắng mực đen.”
“Trong sáu mươi phần trăm cổ phần đứng tên Cố Ngạn.”
“Có ba mươi phần trăm thuộc quyền sở hữu của tôi.”
Giọng tôi không lớn. Nhưng từng câu từng chữ đều giống như tiếng sét nổ vang giữa phòng khách. Sắc mặt Chu Nhã Lan lập tức thay đổi. Bà ta lao tới định giật lấy bản thỏa thuận. Nhưng bị tôi giơ tay ngăn lại.
“Chú là một trong những người sáng lập công ty.”
“Thật hay giả.”
“Chỉ cần nhìn qua là chú biết ngay.”