Cánh Cửa Khép Lại, Em Cũng Rời Đi
5 phút đọc

Chương 9

Chương 9

Hôm Trình Dã đến bệnh viện để bổ sung chữ ký vào hồ sơ, vừa lúc bắt gặp tôi đang ngồi thất thần nhìn màn hình điện thoại. Anh đưa tập tài liệu cho tôi.
“Nếu đối phương vẫn tiếp tục quấy rối, cô hãy giữ lại toàn bộ chứng cứ rồi báo cảnh sát.”
Tôi gật đầu. Anh im lặng vài giây rồi nói tiếp.
“Hôm đó cô có thể sống sót...”
“Không chỉ vì chúng tôi đến kịp.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Anh bình tĩnh nói.
“Cô đã liên tục đập cửa.”
“Liên tục tạo ra tiếng động.”
“Nhờ vậy chúng tôi mới xác định được vị trí của cô nhanh nhất.”
Sống mũi tôi bỗng cay xè. Ngày hôm ấy... Tôi từng nghĩ... Không có một ai nghe thấy tiếng mình cầu cứu. Hóa ra không phải. Người đáng lẽ phải nghe... Đã lựa chọn không nghe. Trước khi rời đi, Trình Dã để lại cho tôi một tờ hướng dẫn.
“Sau khi xuất viện, cô nên trang bị đầy đủ thiết bị phòng cháy trong nhà.”
“Đầu báo khói.”
“Chăn chữa cháy.”
“Búa thoát hiểm.”
“Tất cả đều nên chuẩn bị.”
“Ngoài ra, cửa phòng ngủ cũng nên thay bằng loại khóa có thể mở ngay từ bên trong.”
Tôi nhận lấy tờ giấy. Nó rất mỏng. Nhưng trong khoảnh khắc ấy... Tôi lại cảm thấy mình đang cầm trong tay thứ thật sự có thể bảo vệ bản thân. Không phải bạn trai. Cũng không phải bạn bè. Mà là kiến thức. Là chứng cứ. Là đường lui do chính mình chuẩn bị. Ngày xuất viện. Trời nắng rực rỡ. Tay phải của tôi vẫn chưa thể dùng lực hoàn toàn. Cổ họng nói chuyện vẫn còn khàn. Nhưng bác sĩ bảo quá trình hồi phục rất khả quan. Bố mẹ đón tôi về nhà. Không phải căn hộ thuê đã bị lửa thiêu rụi. Mà là một căn hộ mới họ thuê tạm cho tôi. Tầng không cao. Lối thoát hiểm sạch sẽ. Ổ khóa cũng là loại khóa thoát hiểm, chỉ cần ấn từ bên trong là mở được ngay. Việc đầu tiên tôi làm sau khi bước vào nhà... Không phải nhìn phòng ngủ. Mà là lắp đầu báo khói. Bố tôi đứng trên thang. Tôi đứng phía dưới đỡ. Mẹ đặt chăn chữa cháy vào ngăn kéo trong bếp. Rồi để thêm một bình chữa cháy mini ngay cạnh cửa ra vào. Bà nhẹ giọng nói.
“Từ nay về sau...”
“Nhà mình sẽ không bao giờ đặt cược vào lương tâm của bất kỳ ai nữa.”
Tôi khẽ gật đầu. Chiều hôm ấy... Cận Nghiêm tìm đến. Anh đứng trước cổng khu chung cư. Cả người gầy đi trông thấy. Hốc mắt hõm sâu. Bảo vệ gọi điện lên hỏi tôi có muốn gặp không. Ban đầu tôi định từ chối. Mẹ nhìn tôi.
“Nếu con không muốn thì không cần gặp.”
Tôi suy nghĩ một lúc. Cuối cùng vẫn xuống. Có những lời... Chỉ khi nói hết... Mọi chuyện mới thật sự kết thúc. Vừa nhìn thấy tôi. Vành mắt Cận Nghiêm lập tức đỏ lên. Tôi dừng lại. Giữa chúng tôi cách nhau khoảng hai mét. Trên tay anh cầm một chiếc túi giấy.
“Khăn quàng.”
“Cuốn sổ tay.”
“Cả chiếc cốc hình mèo của em.”
“Anh tìm được chúng trong căn nhà bị cháy.”
“Đã rửa sạch rồi.”
Tôi không nhận. Sắc mặt anh cứng lại.
“Chiếc cốc đó em dùng suốt ba năm mà.”
“Đồ đã cháy rồi.”
“Tôi không muốn giữ nữa.”
Anh cúi đầu. Phải rất lâu sau mới cất tiếng.
“Anh đã đi gặp bác sĩ tâm lý.”
“Bác sĩ nói hôm đó anh bị phản ứng căng thẳng cấp tính.”
“Điều đó không có nghĩa là anh không yêu em.”
Tôi nhìn anh. Anh vội vàng giải thích.
“Anh không phải đang bào chữa.”
“Anh chỉ muốn nói với em...”
“Bây giờ anh đã hiểu mình sai ở đâu.”
“Anh không nên mặc định rằng em sẽ bình tĩnh hơn.”
“Không nên nghĩ em nhất định sẽ chịu đựng được.”
Tôi bình thản nhìn anh.
“Tôi hỏi anh một câu.”
“Nếu hôm đó...”
“Không có camera ghi hình...”
“Anh sẽ thừa nhận sao?”
Cả người anh cứng đờ. Đáp án đã có từ rất lâu rồi. Tôi nhìn anh, chậm rãi nói.
“Ban đầu...”
“Anh nói mình không kịp.”
“Sau đó anh nói... khói quá dày.”
“Rồi anh lại nói... Thẩm Nhu đã kéo anh lại.”
“Cho đến khi đoạn video được công khai...”
“Anh mới thừa nhận mình sai.”
Đôi môi Cận Nghiêm trắng bệch.
“Hứa Khả... lúc đó anh thật sự bị dọa đến ngơ người.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Anh có quyền hối hận.”
“Nhưng tôi... cũng có quyền không tha thứ.”
Nước mắt anh lặng lẽ rơi xuống.
“Bốn năm của chúng ta...”
“Thật sự không còn lấy một cơ hội nào nữa sao?”
Tôi nhìn gương mặt trước mắt. Đã từng có một quãng thời gian... Tôi yêu anh rất nhiều. Yêu đến mức từng nghĩ đến chuyện kết hôn. Từng tưởng tượng sau này sẽ cùng anh trang trí ngôi nhà của cả hai. Từng nghĩ sẽ nuôi một con mèo. Cuối tuần cùng nhau đi chợ, nấu những bữa cơm giản dị. Nhưng tất cả những tương lai ấy... Đều bị biển lửa thiêu rụi ngay khoảnh khắc cánh cửa kia khép lại. Tôi nhìn anh.
“Cận Nghiêm.”
“Hôm đó...”
“Chính tôi đã cho anh cơ hội.”
Đồng tử anh khẽ run lên. Tôi tiếp tục.
“Khi tôi đập cửa...”
“Tay anh đã đặt lên tay nắm cửa.”
“Là chính anh... tự buông tay.”
Anh đột ngột ôm mặt. Khóc đến mức hai bờ vai run rẩy.
“Đêm nào anh cũng mơ thấy cảnh đó...”
Tôi không hề an ủi. Anh nghẹn ngào nói tiếp.
“Sau này... anh sẽ không bao giờ để bất kỳ ai đứng trước em nữa.”