Chương 2
Chương 2
“Tô Tình, em nghe anh nói! Tất cả đều là giả! Có người hãm hại anh!”
Anh ta bắt đầu nói năng lộn xộn.
“Là con tiện nhân Bạch Nguyệt! Chính cô ta quyến rũ anh! Mấy khoản tiền đó đều do cô ta ép anh chuyển!”
Anh ta cố gắng đẩy toàn bộ trách nhiệm sang người khác. Giống như một kẻ chết đuối đang tuyệt vọng bấu víu vào cọng rơm cuối cùng. Tôi bình tĩnh nhìn anh ta diễn hết màn kịch. Đợi anh ta nói xong. Tôi mới chậm rãi lên tiếng.
“Chu Khải Minh.”
“Anh nghĩ tôi đã bỏ ra ngần ấy công sức để điều tra từng chuyện này.”
“Lại còn tin mấy lời bịa đặt của anh sao?”
Anh ta đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi. Trong mắt chỉ còn lại sự sợ hãi.
“Em... em còn điều tra được gì nữa?”
Tôi mỉm cười.
“Tôi không chỉ biết anh chuyển tiền cho cô ta.”
“Tôi còn biết cô ta dùng số tiền đó mua đứt một căn hộ lớn ở phía tây thành phố.”
“Trên giấy tờ chỉ đứng tên một mình cô ta.”
“Tôi còn biết cô ta dùng số tiền còn lại mở công ty cho em trai.”
“À, đúng rồi.”
“Người đại diện pháp luật của công ty đó... là anh.”
“Nhưng anh lại dùng một thân phận giả.”
“Chu Khải Minh.”
“Thứ anh động vào không chỉ là tài sản chung của vợ chồng chúng ta.”
“Trong đó có 3.000.000 tệ, là tiền anh biển thủ từ quỹ dự án của công ty.”
“Hành vi này gọi là gì?”
“Chiếm đoạt tài sản trong khi thi hành chức vụ.”
“Số tiền đặc biệt lớn.”
“Muốn tôi tra giúp xem... anh sẽ bị phạt bao nhiêu năm tù không?”
Đồng tử Chu Khải Minh co rút dữ dội. Mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt cả lưng áo. Đến lúc này, anh ta mới thật sự hiểu. Tôi không phải đang giận dỗi. Cũng không phải chỉ đi bắt quả tang ngoại tình. Muốn dồn anh ta vào đường cùng. Anh ta vừa bò vừa quỳ đến trước mặt tôi. Hai tay ôm chặt lấy ống quần tôi.
“Tình Tình! Anh sai rồi! Anh thật sự biết sai rồi!”
“Em tha cho anh lần này đi! Anh không dám nữa!”
“Anh sẽ cắt đứt hoàn toàn với cô ta ngay! Tiền cũng sẽ lấy về!”
“Chúng ta đừng ly hôn được không? Em không thể đối xử với anh như vậy!”
Anh ta khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa. Hoàn toàn khác với người đàn ông đầy khí phách trong ký ức của tôi. Tôi chán ghét đá văng tay anh ta.
“Muộn rồi.”
Đúng lúc đó. Điện thoại của tôi reo lên. Tôi nhìn màn hình. Là mẹ anh ta gọi đến. Chu Khải Minh cũng nhìn thấy. Như người chết đuối vớ được cọc.
“Mẹ! Là mẹ anh!”
“Tình Tình, em mau nghe máy đi! Cho anh nói chuyện với mẹ!”
Tôi nhận cuộc gọi. Đồng thời bật loa ngoài. Ngay lập tức, đầu dây bên kia vang lên giọng the thé, chua ngoa của mẹ chồng.
“Tô Tình! Cô có ý gì hả?”
“Con trai tôi vừa đi công tác về, cô đã đòi ly hôn với nó?”
“Cô bị điên rồi phải không?”
“Tôi nói cho cô biết, nhà họ Chu chúng tôi không có đàn ông ly hôn!”
“Cô đừng có không biết điều!”
Vừa nghe thấy giọng mẹ mình, Chu Khải Minh như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng. Anh ta lao đến trước điện thoại, gào lớn.
“Mẹ! Cứu con! Tô Tình muốn hại con!”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Ngay sau đó, giọng bà ta càng trở nên the thé, chói tai.
“Tô Tình! Cô đã làm gì con trai tôi?”
“Đồ gà mái không biết đẻ! Khải Minh nhà tôi có gì bạc đãi cô?”
“Năm năm kết hôn mà bụng chẳng có chút động tĩnh!”
“Nhà họ Chu cho cô bước chân vào cửa đã là phúc phận của cô rồi!”
“Vậy mà cô còn dám bắt nạt con trai tôi?”
“Có tin tôi xé xác cô không?”
Giọng mẹ chồng vang vọng khắp phòng khách yên tĩnh. Mỗi một câu. Đều chứa đầy sự cay nghiệt và nguyền rủa. Những lời này... Tôi đã nghe suốt năm năm. Ngày trước, mỗi lần nghe, tôi đều thấy tủi thân. Âm thầm khóc một mình. Nhưng bây giờ... Tôi chỉ thấy buồn cười. Tôi nhìn Chu Khải Minh vẫn đang quỳ dưới đất. Nghe mẹ mình mắng chửi tôi thậm tệ. Trên mặt anh ta không hề có chút áy náy nào. Ngược lại còn lóe lên tia hy vọng. Anh ta vẫn mong mẹ mình sẽ giống như năm năm qua. Mắng tôi đến khi phải nhượng bộ. Mắng tôi đến khi phải cúi đầu. Tôi cầm điện thoại lên. Bình thản nói vào ống nghe.
“Mẹ nói xong chưa?”
Đầu dây bên kia bỗng im bặt. Có lẽ bà ta không ngờ tôi lại bình tĩnh đến vậy.
“Nếu nói xong rồi... thì đến lượt tôi.”
“Thứ nhất, hôm nay tôi và Chu Khải Minh nhất định sẽ ly hôn.”
“Thứ hai, anh ta ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, tẩu tán tài sản, còn nuôi một đứa con riêng ba tuổi.”
“Thứ ba, anh ta biển thủ tiền công quỹ với số tiền đặc biệt lớn. Chứng cứ đã đầy đủ. Chuẩn bị nốt quãng đời còn lại trong tù đi.”
Tôi không cho bà ta cơ hội phản ứng. Lập tức cúp máy. Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh. Chu Khải Minh trợn tròn mắt nhìn tôi. Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ... Người vợ luôn nhẫn nhịn như tôi, lại dám cúp điện thoại của mẹ anh ta.
“Em... em dám cúp máy của mẹ anh?”
“Anh thấy chưa.”
Tôi đứng dậy. Từ trên cao nhìn xuống anh ta.
“Đến lúc này, điều anh quan tâm vẫn chỉ là chuyện cỏn con đó.”
“Điều đáng lo nhất của anh... chẳng phải là tội biển thủ tiền công quỹ sao?”
Toàn thân anh ta run lên. Giống như bị dội thẳng một chậu nước đá từ đầu xuống chân.
“Tình Tình... không... vợ à... anh xin em...”
Anh ta từ bỏ sạch chút tôn nghiêm cuối cùng. Ôm chặt lấy chân tôi.
“Nể tình năm năm vợ chồng... tha cho anh lần này đi...”
“Anh sẽ trả lại toàn bộ số tiền!”
“Anh sẽ bán căn hộ đó!”
“Anh sẽ cắt đứt hoàn toàn với Bạch Nguyệt!”
“Em muốn anh làm gì cũng được!”
“Vợ chồng?”