Chương 3

Chương 3

Ta nhân cơ hội lại bắt mạch cho Dương Húc. Mạch tượng so với hôm qua đã ổn định hơn một chút, nhưng độc tố đã xâm nhập vào tâm mạch, nếu cứ tiếp tục như vậy… Ngón tay ta vô thức đưa lên vuốt nhẹ giữa ấn đường của hắn, nơi ấy dù đang hôn mê vẫn nhíu chặt. Trấn Bắc Vương trong lời đồn giết người không chớp mắt, hàng mi lại dài đến vậy.
“Vương phi đang làm gì?”
Một giọng nói lạnh lẽo đột ngột vang lên, khiến ta giật mình suýt bật dậy. Không biết từ lúc nào, Dương Húc đã mở mắt, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm ta.
“Vương gia đã tỉnh?” Ta cố giữ bình tĩnh rút tay về, “Thiếp thân chỉ là…”
“Chỉ là nhân cơ hội dò xét bệnh tình của bản vương?”
Giọng hắn yếu ớt, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như đao. Ta nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Thiếp thân nếu muốn hại Vương gia, hôm qua đã có thể khoanh tay đứng nhìn.”
Hắn nheo mắt lại, dường như muốn nhìn thấu tâm tư của ta. Một tràng ho khan dữ dội đột nhiên cắt ngang sự dò xét của hắn, máu tươi từ khóe môi tràn ra. Ta không kịp nghĩ nhiều, lập tức cầm lấy ngân châm đâm vào huyệt sau gáy của hắn. Thân thể hắn cứng lại, cơn ho lập tức dừng.
“Vương gia trúng phải ‘Hàn Tâm Tán’, loại độc này âm hiểm, khi phát tác như vạn kiến gặm tim.”
Ta vừa nói vừa quan sát phản ứng của hắn:
“Kẻ hạ độc, tất là người thân cận bên cạnh Vương gia.”
Con ngươi hắn khẽ co lại: “Ngươi làm sao biết tên độc?”
“Đoán thôi.” Ta hạ mi mắt xuống,
“Triệu chứng tương tự với ‘Hàn Tâm Tán’ ghi trong y thư.”
Đương nhiên đây là lời nói dối. Ta không chỉ biết tên độc, mà còn biết cả cách giải. Trong y thư mà mẫu thân để lại, đã ghi chép tường tận về loại cung đình bí độc này. Dương Húc nhìn chằm chằm ta hồi lâu, đột nhiên hỏi:
“Ngươi rốt cuộc là người như thế nào trong Tôn gia?”
“Thứ nữ của Tôn gia, Tôn Hinh Nhi.”
Ta thản nhiên đón lấy ánh mắt hắn,
“Chỉ là một quân cờ không được sủng ái mà thôi.”
Hắn cười lạnh một tiếng: “Một thứ nữ mà có y thuật như vậy?”
“Ngoại tổ phụ của thiếp thân là lang trung du phương.”
Ta lặp lại lời nói dối trước đó, “Từ nhỏ từng theo học qua một chút.” Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Chu ma ma dẫn theo Trương thái y quay lại. Dương Húc lập tức nhắm mắt, thấp giọng nói: “Đừng nói nhiều.” Trương thái y là một lão giả râu tóc bạc trắng, thấy ta đứng bên giường, trên mặt thoáng qua một tia không vui.
“Vương phi, Vương gia cần tĩnh dưỡng.”
“Trương thái y.” Ta hành một lễ,
“Thiếp thân mạo muội thỉnh giáo, phương thuốc này có nên thêm chút nước ép gừng không?”
Ông ta nhíu mày: “Vương phi hiểu y thuật?”
“Chỉ biết chút ít.” Ta khiêm tốn đáp,
“Sắc mặt Vương gia xanh nhợt, đầu ngón tay tím sậm, tựa như hàn độc công tâm, gừng tính ấm, có thể trợ lực cho dược…”
Trương thái y kinh ngạc nhìn ta một cái, rồi gật đầu:
“Lời Vương phi nói rất đúng. Chỉ là…”
Ông ta liếc nhìn Dương Húc đang nằm trên giường:
“Vương gia không thích vị gừng, lão thần mới không thêm…”
“Bản vương còn chưa chết.”
Dương Húc đột nhiên mở mắt, giọng nói lạnh như băng, “các ngươi đứng trước mặt bản vương mà bàn luận những chuyện này?” Trương thái y sợ hãi lập tức quỳ xuống: “Vương gia thứ tội! Lão thần chỉ là…”
“Cút ra ngoài.” Dương Húc lạnh lùng nói, “Phương thuốc cứ theo lời Vương phi mà sửa.”
Trương thái y cùng Chu ma ma vội vàng lui ra, trong phòng lại chỉ còn lại hai người chúng ta. Ta có chút kinh ngạc nhìn hắn: “Vương gia tin thiếp thân?”
“Không tin.” Hắn đáp thẳng thừng, “Nhưng ngươi vẫn mạnh hơn đám lang y tầm thường kia một chút.”
Ta không nhịn được bật cười: “Đa tạ Vương gia khen ngợi.” Hắn nhắm mắt lại: “Ngươi cũng ra ngoài đi.”
“Vương gia…”
“Ra ngoài.”
Ta mím môi, xoay người rời đi. Vừa đi tới cửa, lại nghe hắn thấp giọng nói: “Ngày mai lại đến.” Đóng cửa lại, ta thở ra một hơi dài, lúc này mới phát hiện lưng áo đã ướt đẫm. Vị Trấn Bắc Vương này còn khó đoán hơn ta tưởng tượng. Những ngày tiếp theo, mỗi ngày ta đều đến châm cứu cho Dương Húc. Bệnh tình của hắn lúc tốt lúc xấu, nhưng rốt cuộc cũng không còn tái phát độc thêm lần nào nữa. Điều kỳ lạ là, trong vương phủ từ đầu đến cuối đều không có người khác biết ta biết y thuật. Mỗi lần ta đến xem bệnh, trong phòng đều chỉ có ta và Dương Húc, đến cả Chu ma ma cũng bị sai đi chỗ khác. Một tháng sau, vào một buổi chiều tối, ta đang ở trong viện của mình nghiên cứu y thư mà mẫu thân để lại, Chu ma ma đột nhiên vội vã chạy tới.
“Vương phi, Vương gia mời người qua đó.”
Tim ta khẽ nhảy lên: “Vương gia lại độc phát sao?” Bà ta lắc đầu: “Lão nô không rõ, Vương gia chỉ nói mời người lập tức qua đó.” Ta mang theo túi ngân châm, theo Chu ma ma đến thư phòng của Dương Húc. Đây là lần đầu tiên ta bước vào thư phòng của hắn, căn phòng rộng rãi mà giản dị, trên tường treo đầy bản đồ cùng binh khí. Dương Húc đứng trước cửa sổ, quay lưng về phía ta, dáng người thẳng tắp như tùng. So với một tháng trước, sắc mặt hắn đã tốt hơn rất nhiều.
“Vương gia gọi thiếp thân?” Ta khẽ hỏi.
Hắn xoay người, ánh mắt phức tạp nhìn ta: “Bản vương đã điều tra ngươi.” Tim ta khẽ hụt một nhịp, miễn cưỡng trấn định nói:
“Ồ? Vương gia tra được những gì?”
“Thứ nữ Tôn gia, mẹ đẻ mất sớm, từ nhỏ không được sủng ái.”
Hắn từng bước tiến lại gần:
“Nhưng ngoại tổ phụ của ngươi không phải lang trung du phương, mà là viện phán của Thái y viện, vì liên lụy đến án cung đình mà bị tru sát cả nhà.”
Ngón tay ta khẽ run lên, nhưng trên mặt vẫn không lộ chút biểu cảm.
“Vương gia quả là thủ đoạn cao minh, chuyện cũ nhiều năm như vậy cũng có thể tra ra.”
“Mẫu thân ngươi trộm mấy quyển y thư chạy trốn, đổi tên đổi họ gả vào Tôn gia làm thiếp.”