Chương 7
Chương 7
Ngón tay ta run lên, ngân châm suýt rơi xuống: “Vương gia vì sao đột nhiên…”
“Lý thừa tướng có nhắc đến một số chuyện.”
Hắn nhíu chặt mày, “liên quan đến thân phận của mẫu thân nàng …” Trong lòng ta chấn động: “Hắn nói gì?”
“Hắn nói…” Dương Húc vừa định mở miệng, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.
Triệu Hổ vội vàng bước vào, sắc mặt nghiêm trọng.
“Vương gia, trong cung có người đến, nói Hoàng thượng đột nhiên mắc bệnh nặng, triệu ngài lập tức vào cung!”
Dương Húc đột ngột đứng dậy: “Chuyện xảy ra từ khi nào?”
“Nửa canh giờ trước.”
Triệu Hổ hạ thấp giọng, “Thái y bó tay không có cách nào, thừa tướng đề nghị… đề nghị chuẩn bị hậu sự.” Ta và Dương Húc nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương sự chấn động cùng hoài nghi. Hoàng thượng đột nhiên mắc bệnh nặng? Ngay sau khi Lý thừa tướng vừa ra tay với Dương Húc? Chuyện này trùng hợp đến đáng ngờ.
“Chuẩn bị ngựa.” Dương Húc trầm giọng ra lệnh, “Bản vương lập tức vào cung.”
“Vương gia!” ta vội kéo tay áo hắn, “vết thương của ngài…”
“Không sao.” hắn nhẹ nhàng rút tay khỏi tay ta, ánh mắt kiên định, “Triệu Hổ, ngươi ở lại phủ bảo vệ Vương phi.”
Ta cắn môi: “Thiếp thân theo Vương gia cùng vào cung.”
“Không được.” hắn dứt khoát từ chối, “Quá nguy hiểm.”
“Nếu Hoàng thượng trúng độc, thiếp thân có lẽ có thể giúp được.”
Ta kiên trì nói, “Vương gia không phải nói thái y bó tay sao?” Dương Húc nhíu chặt mày, hiển nhiên đang cân nhắc lợi hại. Cuối cùng, hắn gật đầu: “Đổi y phục, giả làm tùy tùng của ta.” Nửa khắc sau, chúng ta lên xe ngựa chạy thẳng đến hoàng cung. Ta mặc nam trang, đeo hòm thuốc sau lưng, theo sát phía sau Dương Húc. Thị vệ cổng cung thấy là Trấn Bắc Vương, không dám ngăn cản, trực tiếp cho qua. Hoàng cung còn tráng lệ hơn ta tưởng tượng, cung điện nguy nga lộng lẫy, xà ngang chạm khắc tinh mỹ, khắp nơi đều toát lên uy nghi của hoàng gia. Nhưng ta không có tâm trí thưởng thức, chỉ theo sát Dương Húc xuyên qua từng lớp cung môn, thẳng đến tẩm cung của Hoàng đế. Bên ngoài tẩm cung đã tụ tập đầy quan lại và thái y, ai nấy đều sắc mặt nặng nề. Lý thừa tướng đứng phía trước nhất, thấy Dương Húc đến, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi lập tức nở nụ cười tiến lên đón.
“Vương gia! Lão thần còn tưởng rằng ngài…”
“Hoàng thượng thế nào?” Dương Húc trực tiếp cắt ngang, giọng lạnh như băng.
Lý thừa tướng thở dài:
“Tình hình không ổn… sốt cao không lui, hôn mê bất tỉnh, thái y nói là trúng phong…”
Ta lặng lẽ quan sát biểu tình của Lý thừa tướng, phát hiện hắn tuy làm ra vẻ lo lắng, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa một tia đắc ý. Chuyện này không đúng.
“Bản vương muốn gặp Hoàng thượng.” Dương Húc nói xong liền bước vào trong.
Lý thừa tướng lập tức ngăn lại: “Vương gia, việc này không hợp quy củ…”
“Tránh ra.” Dương Húc đẩy hắn ra, sải bước tiến vào tẩm cung.
Ta cúi đầu theo sát phía sau, tim đập như trống dồn. Trong tẩm cung mùi thuốc nồng nặc, trên long sàng nằm một vị đế vương trẻ tuổi khoảng hơn hai mươi. Dung mạo vốn nên khí phách hăng hái lúc này lại tái nhợt như giấy, môi tím đen bất thường, hô hấp dồn dập yếu ớt, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đoạn tuyệt.
—— Đây rõ ràng là dấu hiệu trúng độc!
Dương Húc hiển nhiên cũng nhận ra, hắn quay đầu hỏi thái y đang đứng bên giường:
“Hoàng thượng trúng loại độc gì?”
Đám thái y nhìn nhau, không ai dám trả lời. Một vị lớn tuổi run giọng nói: “Vương gia minh giám, Hoàng thượng là trúng phong…”
“Láo xược!” Dương Húc quát lớn, “Đây rõ ràng là trúng độc! Đám lang y vô dụng các ngươi…”
“Vương gia cẩn ngôn!” Lý thừa tướng bước vào, giọng lạnh lẽo, “Vu cáo thái y là trọng tội…”
Ta khẽ kéo tay áo Dương Húc, hạ giọng nói: “Vương gia, để tiểu nhân xem thử.” Dương Húc hiểu ý, quay sang mọi người nói:
“Đây là tùy tùng của bản vương, hiểu sơ y thuật. Cho hắn xem.”
Lý thừa tướng nghi hoặc nhìn ta: “Việc này không hợp quy củ…”
“Hoàng thượng tính mạng nguy cấp, còn nói quy củ gì nữa!”
Dương Húc quát lớn, khiến mọi người không dám nói thêm. Ta bước nhanh lên trước, bắt mạch cho Hoàng đế. Ngón tay vừa chạm vào mạch, trong lòng liền chấn động —— Hàn Tâm Tán! Hơn nữa còn là bản hoàn chỉnh đã thêm Huyết Kiến Sầu!
“Thế nào?” Dương Húc hạ giọng hỏi.
Ta do dự một chút, không biết có nên trước mặt nhiều người như vậy nói ra chân tướng hay không. Đúng lúc này, Hoàng đế đột nhiên khẽ mở mắt, yếu ớt động đậy ngón tay.
“Hoàng thúc…” hắn thều thào gọi.
Dương Húc lập tức quỳ một gối xuống: “Thần có mặt.” Hoàng đế khó khăn nâng tay lên, chỉ về phía ta: “Hắn… có thể trị…” Sắc mặt Lý thừa tướng đại biến: “Hoàng thượng! Việc này không hợp…”
“Tất cả… lui ra…”
Hoàng đế đột nhiên nâng cao giọng, “Chỉ để lại… Hoàng thúc và hắn…” Quần thần nhìn nhau, nhưng dưới ánh mắt nghiêm nghị của Hoàng đế, đành phải lui ra khỏi tẩm cung. Lý thừa tướng là người cuối cùng rời đi, trước khi đi còn âm độc liếc ta một cái. Cửa vừa đóng lại, Hoàng đế lập tức yếu ớt nói: “Trẫm… trúng độc rồi…”
“Chúng vẫn dùng cùng một loại, đó Hàn Tâm Tán.”
Ta thẳng thắn nói: “Hơn nữa là loại lợi hại nhất.”